MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 6

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 6

676 từ

Dạ Thiên không nói thêm lời nào, hắn hành động. Sự mệt mỏi và nhu cầu cân bằng của hắn không cho phép hắn sự kiên nhẫn. Hắn kéo Mộc Diệp khỏi bàn nghiên cứu, sự dứt khoát của một vị Tổng Tài quyền lực tuyệt đối. Hắn không hề thô bạo, nhưng lại có sức mạnh không thể chống cự. “Lại đây, Mộc Diệp,” hắn ra lệnh, giọng nói khàn khàn và mang đầy nhu cầu nguyên thủy. Năng lượng Vật Chất Tối đang điên cuồng trong người hắn, và cô cảm nhận được sự hỗn loạn đó thông qua làn da. Mộc Diệp hiểu rằng sự kháng cự lúc này là vô nghĩa và sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn. Cô chấp nhận số phận của mình, chấp nhận vai trò người giải độc mà cô bị gán cho.

Dạ Thiên nâng cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần trở nên tối sầm vì năng lượng quá tải của hắn. “Đừng sợ. Hãy để nó chảy qua em.” Lời nói của hắn là một lời hứa hẹn và đồng thời là một sự cảnh báo. Hắn đặt cô xuống giường, nơi ánh đèn mờ ảo của căn phòng chỉ còn đủ để phác họa đường nét cơ thể săn chắc của hắn. Hắn cởi chiếc áo khoác quân phục nặng nề, để lộ vòm ngực rộng và điêu khắc, nơi những gân xanh nổi lên dưới làn da, biểu hiện của luồng Vật Chất Tối đang điên cuồng tìm lối thoát.

Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn không còn là sự thăm dò, mà là sự chiếm lĩnh hoàn toàn. Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào môi cô, mang theo vị mặn của mồ hôi chiến đấu và mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng. Khi môi lưỡi chạm nhau, Mộc Diệp cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, mạnh mẽ truyền thẳng vào cơ thể cô. Cô là Kháng Thể Sống, và cô đang thực hiện nhiệm vụ của mình. Cô ôm lấy cổ hắn, không phải vì dục vọng, mà vì sự cần thiết. Cô phải giữ hắn, phải giúp hắn ổn định, nếu không cả hai sẽ chết.

Bàn tay Dạ Thiên không hề vội vàng, nhưng lại mang một sự chiếm hữu không thể bàn cãi. Hắn di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi lần chạm vào da thịt cô, một luồng sức nóng kinh khủng lại lan tỏa, đối lập với sự lạnh lẽo của Dị năng Vật Chất Tối. Mộc Diệp cảm thấy mình như một dòng sông đang đón nhận một cơn lũ dữ dội, cuốn trôi mọi lý trí. Khi quần áo cô dần bị loại bỏ một cách dứt khoát và trật tự, cô cảm thấy mình hoàn toàn bị phơi bày dưới ánh mắt tham lam và quyền lực của hắn. Chiếc cà vạt của hắn đã bị ném chỏng chơ xuống sàn, biểu tượng của sự kiểm soát đã bị trút bỏ.

Dạ Thiên áp sát cô, sự tiếp xúc thân thể mang lại cảm giác an toàn kỳ lạ. Hắn thì thầm những lời lẽ chiếm đoạt, không phải là lời đường mật, mà là những lời tuyên bố về quyền sở hữu vĩnh viễn: “Cơ thể em đang chữa lành cho tôi. Em là sự sống của tôi. Đừng bao giờ rời xa tôi.” Mộc Diệp nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của tim hắn, cảm nhận được sự cần thiết tuyệt đối của hắn. Đó không chỉ là tình dục, đó là sự trao đổi năng lượng sinh tồn. Mỗi giây phút gắn kết, luồng Vật Chất Tối trong hắn dịu đi một chút, và Mộc Diệp cảm thấy năng lượng của cô được làm mới, được củng cố. Cô đã cứu hắn khỏi sự Thối Rữa Năng Lượng, và hắn đã cứu cô khỏi cái chết vô nghĩa. Mối quan hệ của họ, điên cuồng và không thể tách rời, được xây dựng trên sự phụ thuộc lẫn nhau.