945 từ
Thành Trì Trung Tâm chìm trong sự cảnh giác cao độ khi nhóm tinh nhuệ của Dạ Thiên chuẩn bị lên đường. Mộc Diệp được trang bị một bộ đồ bảo hộ màu đen, mỏng nhẹ nhưng được gia cố bằng sợi carbon, và một chiếc máy liên lạc nhỏ gọn. Dù không có Dị năng, cô vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý. Sự tức giận của Liễu Thiếu tá khi bị tấn công và khả năng thông tin bị rò rỉ đã thúc đẩy Dạ Thiên phải hành động ngay lập tức. Cương dẫn đầu đội tiên phong, còn Mộc Diệp bị đặt ngay cạnh Dạ Thiên trên chiếc xe bọc thép chuyên dụng.
Chiếc xe lao nhanh qua cánh cổng năng lượng, tiến vào Vùng Đất Chết. Khung cảnh bên ngoài là một sự tương phản ghê rợn với Thành Trì: bầu trời luôn bị che phủ bởi một màn sương mù màu đen xám, những cái cây trơ trụi bị biến dạng thành hình thù quái dị do Dị năng dư thừa, và sự tĩnh lặng chết chóc chỉ bị phá vỡ bởi tiếng động cơ xe. Mộc Diệp cố gắng tập trung vào các bản đồ số hóa hiển thị trên màn hình, dựa trên dữ liệu cổ xưa và phân tích Hắc Triều.
“Vật Thể Hắc Triều được cho là nằm ở khu vực Vực Gãy Eden,” Mộc Diệp nói, giọng cô vang lên khô khan qua bộ đàm. “Đó là một vết nứt sâu trong lớp vỏ Trái Đất, nơi mà Vật Chất Tối đầu tiên được giải phóng. Năng lượng ở đó sẽ cực kỳ cô đặc và bất ổn.”
Dạ Thiên, ngồi ngay bên cạnh cô, chỉ phát ra một tiếng "Ừm" lạnh lùng. Hắn đang quan sát các cảm biến Dị năng. Sự hiện diện của hắn là một bức tường thép vững chắc, nhưng Mộc Diệp biết, bên dưới lớp vỏ kiên cố đó là sự hỗn loạn của năng lượng đang chờ cô xoa dịu.
“Nếu Lưỡi Hái đã bắt được Liễu, chúng sẽ biết rằng Vật Thể Hắc Triều có thể là chìa khóa để kiểm soát Dị năng giả mạnh, hoặc tệ hơn, là cách để vô hiệu hóa anh,” Mộc Diệp tiếp tục, giữ cho giọng nói không run rẩy. “Chúng sẽ không đi chậm đâu.”
Vài giờ sau, nhóm của Dạ Thiên đến một thành phố đổ nát, nơi những tòa nhà cao tầng bị bóp méo như sáp nến. Đây là điểm cuối cùng ghi nhận vị trí của đội Liễu. Cảm biến của Cương báo động: có dấu hiệu chiến đấu dữ dội, và quan trọng hơn, có dấu hiệu của Dị năng giả cấp cao của Lưỡi Hái.
Dạ Thiên ra lệnh dừng xe. Hắn nhìn Mộc Diệp lần cuối. “Cô ở yên trong xe, cô là điểm yếu không thể để lộ.”
“Tôi đi cùng,” Mộc Diệp kiên quyết. “Nếu anh gặp kẻ địch mạnh và phải dùng toàn bộ Vật Chất Tối, anh sẽ mất kiểm soát trước khi kịp rút lui. Tôi cần theo dõi chỉ số năng lượng của anh.”
Ánh mắt Dạ Thiên cháy lên sự tức giận, nhưng lý trí đã thắng thế. Hắn biết, cô nói đúng. Hắn cúi xuống, giọng nói trầm khàn đầy nguy hiểm: “Nếu có bất kỳ rủi ro nào, tôi sẽ tự tay kết liễu cô trước khi để Lưỡi Hái chạm vào. Hiểu rõ điều đó.” Đó là một lời đe dọa, nhưng lại là một lời hứa bảo vệ tàn nhẫn nhất.
Họ bước xuống xe. Dạ Thiên ngay lập tức tạo ra một Vòng Bảo Hộ Vật Chất Tối vô hình bao quanh Mộc Diệp, cô cảm thấy một lớp năng lượng lạnh lẽo và dày đặc bao bọc mình. Cương và các binh sĩ triển khai đội hình. Không khí dày đặc mùi chết chóc.
Bất ngờ, một luồng Dị năng Sấm Sét màu tím rực rỡ xé toạc bầu trời xám xịt, đánh trúng một tòa nhà đổ nát gần đó, khiến nó sụp đổ. Từ đống đổ nát, một người đàn ông mặc áo khoác da màu xám bạc bước ra, trên tay hắn là chiếc roi điện đang kêu xẹt xẹt. Đó là Zeus, một thủ lĩnh cấp cao của Lưỡi Hái, người nổi tiếng với Dị năng Khống Chế Điện Từ trường.
“Thủ lĩnh Hắc Ảnh,” Zeus cười lớn, một nụ cười đầy ghê tởm. “Chúng tôi đã đợi ngài. Và ngài mang theo món quà quý giá. Một người phụ nữ không có Dị năng. Điểm yếu của ngài, phải không?” Hắn đã nhìn thấy Mộc Diệp. Thông tin đã bị rò rỉ.
Zeus phóng ra một luồng Sấm Sét cực mạnh nhắm thẳng vào Mộc Diệp. Dạ Thiên phản ứng ngay lập tức. Hắn không cần cử động, Vật Chất Tối bao quanh hắn biến thành một tấm khiên đen đặc, nuốt chửng Dị năng Sấm Sét mà không để lại một tia sáng nào.
“Ngươi đã phạm sai lầm lớn nhất,” Dạ Thiên nói, giọng hắn lạnh lẽo và uy quyền, như thể phán quyết cái chết. “Chạm vào tài sản của tôi.”
Cuộc chiến nổ ra. Dạ Thiên lao vào Zeus, hai nguồn năng lượng đối lập—Ánh Sáng và Bóng Đêm—va chạm tạo ra một luồng xung kích làm rung chuyển mặt đất. Mộc Diệp đứng yên, cảm thấy luồng Vật Chất Tối trong vòng bảo vệ của cô đang trở nên nóng rực và bất ổn. Cô biết, Dạ Thiên đang bắt đầu vượt quá giới hạn Thối Rữa Năng Lượng của mình. Cô phải sẵn sàng, bởi vì, chỉ có cô mới có thể cứu hắn khỏi chính sức mạnh của mình.