721 từ
Cuộc chiến giữa Dạ Thiên và Zeus là một cảnh tượng hủy diệt. Dị năng Sấm Sét của Zeus tạo ra những tia sét xanh tím rạch nát không gian, nhưng Vật Chất Tối của Dạ Thiên lại như một lỗ đen không đáy, nuốt chửng mọi ánh sáng và năng lượng. Mỗi cú chạm của Dạ Thiên đều tạo ra một vùng trống không, nơi mọi thứ đều bị nghiền nát thành tro bụi. Mộc Diệp đứng yên trong vòng bảo vệ Vật Chất Tối, cô không chỉ là khán giả mà còn là trạm theo dõi năng lượng sống của kẻ mạnh nhất.
Cô nhìn thấy các chỉ số trên thiết bị liên lạc của mình nhảy múa điên cuồng. Mức Thối Rữa Năng Lượng của Dạ Thiên đang tăng vọt. Dị năng mạnh mẽ giúp hắn áp đảo Zeus, nhưng cái giá phải trả là sự tích tụ chất độc Hắc Triều trong hệ thần kinh. Cô có thể cảm nhận được sự kích động dữ dội từ vòng bảo hộ bao quanh mình; đó là Vật Chất Tối đang trở nên hỗn loạn, gần như phát ra tiếng gào thét câm lặng.
Zeus nhận ra điều này. Hắn cười một cách điên dại, mặc dù đang bị thương nặng. “Ngươi mạnh thật, Thủ lĩnh Hắc Ảnh! Nhưng ngươi không thể chống lại chính bản thân mình! Vật Chất Tối sẽ ăn tươi nuốt sống linh hồn ngươi!” Hắn tung ra đòn tấn công cuối cùng, tập trung toàn bộ Điện Từ trường vào một quả cầu sấm sét khổng lồ, nhắm thẳng vào Dạ Thiên.
Dạ Thiên không lùi bước. Hắn tập trung Dị năng, tạo ra một Lưỡi Hái Vật Chất Tối khổng lồ. Lưỡi Hái chém vào quả cầu sấm sét, không phải là sự va chạm, mà là sự hấp thụ hoàn toàn. Quả cầu sấm sét biến mất không tiếng động, và ngay sau đó, Zeus bị đẩy lùi, cơ thể hắn bị bao phủ bởi Vật Chất Tối và nhanh chóng bị nghiền nát. Kẻ thù của Dạ Thiên đã bị tiêu diệt, nhưng chiến thắng này cũng mang lại cái giá quá đắt.
Ngay sau khi Zeus gục ngã, Mộc Diệp thấy Dạ Thiên khụy một gối xuống. Vòng Bảo Hộ Vật Chất Tối quanh cô lập tức biến mất. Hắn đang run rẩy dữ dội, những vệt đen như mạng nhện bò lên khuôn mặt điêu khắc của hắn, đôi mắt hắn mờ đi, gần như không còn nhận thức. Thối Rữa Năng Lượng đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn đang ở ranh giới giữa một vị thần chiến thắng và một con quái vật Hắc Triều.
“Mộc Diệp,” hắn gầm gừ, giọng nói bị bóp méo, “Đừng… đừng lại gần.” Hắn sợ sẽ làm tổn thương cô trong cơn điên loạn.
Cương và các binh sĩ Hắc Ảnh khác ngay lập tức bao vây, nhưng họ không dám chạm vào Thủ lĩnh của mình. Họ biết, lúc này, bất cứ ai chạm vào hắn đều sẽ bị Vật Chất Tối hủy diệt.
Mộc Diệp không nghe lời. Cô chạy thẳng về phía hắn. Cô biết cô không còn thời gian để sợ hãi. Nếu cô không hành động, hắn sẽ trở thành Quái Vật Vùng Đất Chết và cả nhóm sẽ chết. Cô không phải là người cứu rỗi vì tình yêu, cô cứu hắn vì sự sống còn của cô cũng gắn liền với hắn. Cô nắm lấy bàn tay run rẩy của hắn.
Ngay lập tức, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc của Vật Chất Tối truyền sang cô, nhưng lần này nó mạnh hơn, dữ dội hơn, như một dòng nước xoáy muốn kéo cô xuống vực sâu. Cô chịu đựng, siết chặt tay hắn, truyền sự bình tĩnh và khả năng Kháng Thể của mình vào cơ thể hắn. Dần dần, những vệt đen trên khuôn mặt Dạ Thiên dịu đi, và sự điên loạn trong mắt hắn tan biến, thay vào đó là sự kiệt sức cùng cực.
Hắn dựa vào cô, một hành động chưa từng có tiền lệ. “Mộc Diệp,” hắn thở dốc, “Nếu em đến chậm hơn năm giây…”
Cô không trả lời, chỉ đơn giản là nắm chặt tay hắn, chấp nhận số phận của mình là chiếc phao cứu sinh vĩnh viễn cho kẻ mạnh nhất thế giới này.