650 từ
Sau khi ổn định năng lượng cho Dạ Thiên, cả đội Hắc Ảnh tìm kiếm các dấu vết còn lại. Mộc Diệp cùng Cương và Dạ Thiên đi vào hầm trú ẩn cũ kỹ nơi đội của Liễu bị tấn công. Mộc Diệp tìm thấy một máy tính bảng quân sự bị vỡ nát của Liễu. May mắn thay, dữ liệu vẫn còn.
“Họ đã tìm thấy một manh mối,” Mộc Diệp nói khi phân tích dữ liệu bị hỏng. “Vật Thể Hắc Triều không phải là một khối đá nguyên chất. Nó là một tàn tích công nghệ cổ đại, có khả năng điều hướng và tăng cường Hắc Triều. Họ gọi nó là Lõi Lực Lượng.”
Dữ liệu cuối cùng cho thấy một tọa độ, nằm sâu trong Vực Gãy Eden. Nơi đó được đánh dấu là “Vùng Tĩnh Lặng”, nơi Dị năng tự nhiên bị vô hiệu hóa.
“Điều đó vô lý,” Cương thắc mắc. “Không có Dị năng giả nào dám vào Vùng Tĩnh Lặng. Nếu bị tấn công ở đó, chúng ta không khác gì những người thường vô dụng.”
Dạ Thiên, người đã gần như hồi phục hoàn toàn nhờ Mộc Diệp, đứng thẳng dậy. Hắn nhìn cô, sự lạnh lùng đã trở lại, nhưng có thêm một sự phụ thuộc sâu sắc không thể chối cãi. “Cô ta đi cùng tôi. Ở Vùng Tĩnh Lặng, Dị năng bị vô hiệu hóa, nhưng khả năng Kháng Thể Sống của Mộc Diệp thì không. Cô ấy không cần Dị năng để trung hòa nó. Cô ấy sẽ là người duy nhất có thể tiếp cận Lõi Lực Lượng mà không bị ảnh hưởng bởi năng lượng hỗn loạn của nó.”
Mộc Diệp hiểu đây là một quyết định tàn nhẫn và hợp lý. Trong Vùng Tĩnh Lặng, hắn và cô đều trở về trạng thái người thường, nhưng Mộc Diệp lại có lợi thế không hề bị ảnh hưởng bởi chất độc Hắc Triều như hắn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là cô sẽ phải đối diện với sự nguy hiểm mà không có vòng bảo hộ Vật Chất Tối.
Họ tiếp tục tiến sâu vào Vực Gãy Eden, một vùng đất bị tàn phá với những vách đá sắc nhọn và vực sâu không đáy. Khi càng đến gần tọa độ, Mộc Diệp bắt đầu cảm thấy một sự đè nén kỳ lạ. Không phải là sự lạnh lẽo của Vật Chất Tối, mà là sự trống rỗng tuyệt đối. Dị năng đang bị bóp nghẹt.
“Chúng ta đã đến Vùng Tĩnh Lặng,” Dạ Thiên thông báo. Giọng hắn trầm hơn, và sự uy quyền Dị năng đã biến mất, hắn chỉ còn lại là một người đàn ông mạnh mẽ về thể chất.
Đúng lúc đó, một nhóm binh sĩ Lưỡi Hái phục kích xuất hiện. Chúng không phải là Dị năng giả, mà là những kẻ đánh thuê được huấn luyện khắc nghiệt, mang theo vũ khí thông thường. Chúng đã biết, ở đây, Dị năng là vô dụng. Chúng đang đợi họ.
“Thủ lĩnh Hắc Ảnh đã mất cánh tay phải của mình!” tên chỉ huy Lưỡi Hái gầm lên, chĩa khẩu súng trường công suất cao về phía họ. “Hãy bắt lấy người phụ nữ đó! Cô ta là chìa khóa để kiểm soát hắn!”
Dạ Thiên ngay lập tức đẩy Mộc Diệp ra phía sau một tảng đá lớn. Hắn không có Vật Chất Tối, nhưng bản năng chiến đấu của hắn vẫn còn nguyên vẹn. Hắn rút ra một con dao găm bằng hợp kim đặc biệt và lao vào đội hình địch. Hắn không cần Dị năng để trở nên nguy hiểm; hắn là một cỗ máy chiến đấu được tôi luyện trong hàng ngàn trận chiến. Mộc Diệp chỉ có thể đứng nhìn, tim đập dữ dội. Cô phải tìm cách tiếp cận Lõi Lực Lượng, và đó là hy vọng duy nhất của họ.