MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 11

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 11

697 từ

Sự im lặng của Vùng Tĩnh Lặng càng làm cho âm thanh của cuộc chiến trở nên khủng khiếp hơn. Dạ Thiên, không có Dị năng, vẫn là một cơn ác mộng đối với những kẻ đánh thuê Lưỡi Hái. Hắn di chuyển nhanh như chớp, tránh né những loạt đạn liên tục và dùng con dao găm của mình để vô hiệu hóa đối thủ một cách lạnh lùng, chính xác. Mặc dù bị áp đảo về số lượng, khí chất chiến đấu và bản năng sinh tồn của hắn vẫn khiến đối phương run sợ. Hắn không cần Vật Chất Tối để tuyên bố quyền lực; hắn là hiện thân của nó.

Mộc Diệp, trốn sau tảng đá, theo dõi cuộc chiến với sự căng thẳng tột độ. Đây là lần đầu tiên cô thấy Dạ Thiên chiến đấu mà không dựa vào Dị năng. Hắn hoàn toàn là một con thú săn mồi thuần túy. Tuy nhiên, dù có mạnh mẽ đến đâu, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bằng xương bằng thịt. Một viên đạn, một vết thương chí mạng, và tất cả sẽ kết thúc. Cô biết cô không thể chỉ đứng nhìn.

Cương và những người lính Hắc Ảnh khác cũng đang tham chiến, nhưng họ phải vật lộn với vũ khí thông thường sau khi quen với việc dựa vào Dị năng. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hô vang và những tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng khắp Vực Gãy Eden.

Mộc Diệp nhìn vào màn hình máy tính bảng. Tọa độ của Lõi Lực Lượng chỉ còn cách họ vài chục mét, nằm sâu trong một khe nứt tối tăm của vách đá. Cô hít một hơi sâu, quyết định. Cô phải hành động.

Cô bò ra khỏi chỗ ẩn nấp, lợi dụng sự hỗn loạn của cuộc chiến. Ánh mắt cô dán chặt vào khe nứt. Một tên lính Lưỡi Hái thấy cô và chĩa súng. “Đừng hòng chạy!”

Ngay lập tức, Dạ Thiên quay lại, dù đang vật lộn với hai tên địch. Ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, hắn không phát ra năng lượng, nhưng sự giận dữ thuần túy của hắn dường như cũng có thể giết người. “Chết tiệt!” Hắn buông tay khỏi một tên lính và ném thẳng con dao găm. Con dao xoáy tròn, găm thẳng vào tay tên lính đang chĩa súng vào Mộc Diệp.

Sự phân tâm đó đã khiến Dạ Thiên phải trả giá. Một tên đánh thuê khác lợi dụng cơ hội, dùng cán súng đánh mạnh vào đầu hắn. Dạ Thiên loạng choạng, máu bắt đầu chảy dài trên thái dương hắn. Mộc Diệp thét lên, nhưng cô biết cô không thể giúp hắn bằng tay không.

Cô chạy. Chạy thẳng về phía khe nứt. Mộc Diệp không hề nghĩ đến an nguy của bản thân. Trong đầu cô chỉ có một mục tiêu: Lõi Lực Lượng. Nếu cô có thể vô hiệu hóa hoặc kiểm soát nó, cô có thể kết thúc cuộc chiến này và cứu Dạ Thiên. Cô trườn vào khe nứt, để lại phía sau tiếng súng, tiếng dao và tiếng gầm gừ của Dạ Thiên khi hắn cố gắng chống trả.

Bên trong khe nứt, mọi thứ tối đen như mực và lạnh lẽo. Cô dùng đèn pin nhỏ để soi sáng. Không khí ở đây đặc quánh và mang một mùi kim loại cũ kỹ. Cô trượt chân trên một lớp bùn nhão, rồi cuối cùng, ánh sáng mờ ảo của một vật thể xuất hiện.

Nó nằm ở trung tâm của một cái hang nhỏ. Đó là một vật thể hình cầu, làm bằng vật liệu không xác định, đang phát ra ánh sáng màu xanh lục yếu ớt. Tuy nhiên, nó không phát ra Dị năng hỗn loạn như cô nghĩ. Thay vào đó, nó là một nguồn Tĩnh Lặng hoàn hảo. Đây chính là thứ đang vô hiệu hóa tất cả Dị năng trong khu vực. Cô chạm vào nó. Cảm giác lạnh lẽo và vô tri, nhưng cô cảm thấy một kết nối kỳ lạ. Cô là Kháng Thể Sống, và vật thể này là nguồn gốc của sự ký sinh.