678 từ
Mộc Diệp đặt tay hoàn toàn lên Lõi Lực Lượng. Ngay lập tức, một luồng kiến thức khổng lồ và đau đớn ập vào tâm trí cô. Đó không phải là Dị năng, mà là dữ liệu, lịch sử của Hắc Triều.
Lõi Lực Lượng không phải là công nghệ, mà là trái tim của Thực Thể Ký Sinh Ngoại Tinh. Nó đến Trái Đất hàng ngàn năm trước, và Dị năng Thức Tỉnh Giả chỉ là những mảnh vụn năng lượng phát ra từ nó. Lõi này có khả năng kiểm soát tất cả các Dị năng giả được kết nối.
Điều kinh hoàng là: Lõi Lực Lượng có thể không bị vô hiệu hóa, mà là đang ngủ yên và chờ được kích hoạt. Người kích hoạt Lõi sẽ trở thành Chủ Thể Tối Cao, kiểm soát tất cả các Thức Tỉnh Giả.
Bên ngoài, tiếng gầm gừ của Dạ Thiên trở nên yếu ớt hơn, báo hiệu sự nguy hiểm tột cùng. Mộc Diệp biết cô không còn thời gian. Cô phải quyết định: Phá hủy Lõi Lực Lượng, hay kích hoạt nó để cứu Dạ Thiên?
Phá hủy Lõi sẽ loại bỏ Hắc Triều khỏi Trái Đất, nhưng sẽ giết chết tất cả Thức Tỉnh Giả, bao gồm Dạ Thiên, người đã bị gắn kết quá sâu. Kích hoạt Lõi sẽ cứu Dạ Thiên, nhưng lại đặt cô vào vị trí Chủ Thể Tối Cao, kiểm soát hoàn toàn hắn. Sự lựa chọn này là một gánh nặng đạo đức kinh khủng.
Mộc Diệp đặt cả hai tay lên Lõi. Cô là Kháng Thể Sống, cô không bị ảnh hưởng bởi sự ký sinh. Cô có thể chạm vào nó mà không bị tha hóa.
Cô nhắm mắt lại. Cô không muốn kiểm soát, nhưng cô muốn cứu.
Cô bắt đầu truyền Kháng Thể Năng Lượng của mình vào Lõi. Thay vì truyền Vật Chất Tối hay Dị năng, cô truyền sự trung hòa của mình. Lõi Lực Lượng phản ứng dữ dội. Ánh sáng xanh lục nhấp nháy điên cuồng, và khe nứt bắt đầu rung chuyển.
Cùng lúc đó, bên ngoài, Dạ Thiên đang bị tên chỉ huy Lưỡi Hái dồn vào chân tường. Hắn đã kiệt sức, vết thương trên đầu hắn đang chảy máu. Tên chỉ huy giơ súng lên, nhắm thẳng vào đầu hắn.
“Hết thời, Thủ lĩnh Hắc Ảnh!”
Nhưng đúng lúc đó, một làn sóng năng lượng Tĩnh Lặng mạnh mẽ và thuần khiết lan tỏa từ khe nứt. Nó không phải là Dị năng, mà là sự vô hiệu hóa triệt để mọi hành động thù địch.
Tất cả các thành viên Lưỡi Hái, kể cả tên chỉ huy, đều bị tê liệt, buông súng, không thể nhúc nhích.
Dạ Thiên cảm nhận được làn sóng năng lượng đó. Hắn không bị tê liệt, nhưng hắn cảm nhận được một sự kết nối hoàn toàn mới, một sợi dây vô hình liên kết hắn với Mộc Diệp và Lõi Lực Lượng. Hắn cảm thấy Dị năng Vật Chất Tối trong mình được thanh lọc hoàn toàn, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một người khác đang cầm nắm sợi dây kiểm soát đó.
Mộc Diệp bước ra khỏi khe nứt. Khuôn mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt cô lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. Lõi Lực Lượng đã được kích hoạt, nhưng không phải để kiểm soát thế giới.
Cô nhìn Dạ Thiên, người đang nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc và thấu hiểu. “Tôi đã không phá hủy nó. Tôi đã… kết nối nó với Kháng Thể của tôi.”
Cô tiến lại gần Dạ Thiên. Tất cả binh sĩ Lưỡi Hái vẫn còn bất động. Cô chạm vào má hắn. “Anh vẫn là anh, Dạ Thiên. Nhưng bây giờ, sự sống của anh hoàn toàn phụ thuộc vào tôi. Tôi sẽ không kiểm soát anh, nhưng nếu anh điên loạn, tôi có thể vô hiệu hóa anh.”
Sự đảo ngược vai trò đã hoàn tất. Kẻ mạnh nhất thế giới giờ đây nằm dưới sự kiểm soát tiềm tàng của người phụ nữ yếu ớt nhất.