MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Của Sự Im LặngChương 12: VÂN BẮT ĐẦU NGHI NGỜ

Tội Lỗi Của Sự Im Lặng

Chương 12: VÂN BẮT ĐẦU NGHI NGỜ

1,247 từ · ~7 phút đọc

Nếu sự tử tế là lớp mặt nạ mà Vân chọn để giữ lại diện mạo của một mối quan hệ hoàn hảo, thì sự nghi ngờ lại là những con mọt đục khoét bên trong lớp gỗ quý ấy. Vân không phải là kẻ khờ dại. Sự dữ dội trong cách cô yêu cũng chính là sự dữ dội trong bản năng sinh tồn của một người đàn bà không chấp nhận thất bại.

Vân bắt đầu thực hiện những phép thử. Cô không kiểm tra điện thoại của Trần, cũng không theo dõi An theo cách thô thiển của những vụ đánh ghen tầm thường. Cô dùng sự nhạy cảm của mình để giăng ra những cái bẫy cảm xúc tinh vi, nơi mà chỉ một cái chớp mắt sai nhịp cũng đủ để kết tội.

Sáng thứ Hai, Vân đến văn phòng của Trần. Cô mang theo một bình hoa lan trắng – loài hoa thanh khiết nhưng lại mang mùi hương nồng nặc đến mức có thể gây chóng mặt trong không gian kín.

“Anh đang vẽ gì thế?” Vân nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trần, nhìn vào màn hình máy tính đang mở một bản vẽ kỹ thuật phức tạp.

“Một dự án cải tạo nhà phố cũ,” Trần đáp, tay anh vẫn di chuột đều đặn, không hề lúng túng.

“Trông nó có vẻ... quen quen,” Vân nheo mắt. “Cái cách anh bố trí cửa sổ đón nắng này, và cả góc đọc sách ẩn sâu phía sau cầu thang nữa. Anh đang vẽ dựa trên hình mẫu một ai đó phải không?”

Trần khựng lại một tích tắc, rất nhỏ, nhưng đủ để Vân thu trọn vào tầm mắt. “Đó là những cấu trúc tối ưu thôi.”

“Thật sao?” Vân cười, một nụ cười mỏng như cánh ve. “Em cứ ngỡ anh đang vẽ căn hộ của An. Anh biết không, An luôn kể với em về ước mơ có một góc đọc sách che khuất thế giới. Anh hiểu bạn em đến thế sao, Trần?”

Câu hỏi của Vân như một sợi dây thừng siết nhẹ vào cổ Trần. Anh không trả lời trực diện, chỉ đẩy chiếc ghế xoay lại đối diện với cô. “Vân, em đang định nói gì?”

“Em chỉ thấy dạo này hai người có một tần số kết nối rất lạ,” Vân bước lại gần cửa sổ, nhìn xuống phố xá nhạt nhòa. “Em nhìn vào mắt An, em không thấy người bạn thân của mình nữa. Em thấy một kẻ đang giấu một kho báu trong túi áo và luôn sợ hãi sẽ có người nhìn thấu. Còn anh... anh nhìn cô ấy với một sự hối lỗi quá mức cần thiết đối với một người bạn của người yêu.”

Vân quay lại, ánh mắt cô lúc này không còn sự dịu dàng của "sự tử tế" chương trước. Nó là ánh nhìn của một người thợ săn đã tìm thấy dấu vết con mồi. “Nếu hai người thực sự có gì đó, em thà anh tát vào mặt em một cái thật đau còn hơn là để em phải tự suy diễn như thế này.”

Cùng lúc đó, tại tòa soạn, An cũng không thoát khỏi tầm ngắm. Vân bắt đầu gửi cho An những tin nhắn lạ lùng vào những giờ khắc không ngờ tới.

“An ơi, cậu nhớ cái áo khoác đen Trần mặc hôm đi biển không? Mình tìm mãi không thấy trong tủ đồ của anh ấy. Cậu có thấy nó ở đâu không?”

An đọc tin nhắn mà mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. Chiếc áo đó, đêm ở biệt thự gỗ, Trần đã khoác lên vai cô khi cô đứng run rẩy ngoài ban công. Cô đã trả lại anh ngay sáng hôm sau, nhưng câu hỏi của Vân không phải để tìm cái áo. Nó là một phép thử xem An có chột dạ hay không.

An trả lời một cách khô khốc: “Mình không rõ, có lẽ anh ấy để ở văn phòng.”

Nhưng Vân không dừng lại. Buổi chiều, Vân đột ngột xuất hiện tại tòa soạn của An, mang theo hai ly trà đào. Cô ngồi xuống bàn làm việc của An, thản nhiên lật giở những tờ giấy ghi chú của bạn mình.

“Cậu dạo này có vẻ hay dùng loại mực tím này nhỉ?” Vân cầm một cây bút mực trên bàn An lên. “Màu mực này... mình nhớ Trần cũng có một cây bút tương tự. Anh ấy nói màu tím này mang lại cảm giác hoài niệm.”

An cảm thấy tim mình đập loạn nhịp dưới lồng ngực. Cô và Trần, trong những lần trao đổi về cuốn sách cũ của cha anh, đã vô tình dùng chung một tông màu cảm xúc, và giờ đây, ngay cả một vệt mực cũng trở thành chứng cứ.

“Chỉ là trùng hợp thôi Vân,” An cố giữ giọng bình thản.

“Trùng hợp sao?” Vân đột ngột đứng dậy, cúi xuống sát mặt An. “An này, mình hỏi thật lòng. Cậu có giấu mình điều gì không? Về đêm ở biệt thự gỗ ấy? Tại sao từ hôm đó về, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt mình dù chỉ một giây?”

Áp lực từ Vân giống như một khối đá nghìn cân. An cảm thấy mình sắp tan vỡ. Sự nghi ngờ của Vân không chỉ là những câu hỏi, nó là một bầu không khí đặc quánh, nơi mà mỗi hơi thở của An đều mang cảm giác của một kẻ phản bội.

“Mình không giấu gì cả,” An nói, nhưng giọng cô run rẩy không thể giấu giếm.

Vân im lặng nhìn An một hồi lâu. Cô không nói thêm lời nào, chỉ cầm lấy ly trà chưa uống hết của mình, đổ thẳng vào chậu cây bên cạnh bàn làm việc của An. Hành động ấy im lặng nhưng chứa đựng một sự bạo lực ngầm đến gai người.

“Cây này héo rồi, An ạ. Chăm sóc không khéo, rễ nó thối từ bên trong thì có tưới bao nhiêu nước cũng vô dụng thôi.”

Khi Vân bước ra khỏi tòa soạn, cô không đi về nhà mà lái xe đến thẳng công trường dự án của Trần. Cô đứng từ xa, nhìn anh đang đứng chỉ đạo công nhân dưới cái nắng gắt. Cô thấy anh lấy điện thoại ra, nhìn vào màn hình một lúc lâu rồi lại cất vào túi, thở dài.

Bản năng người đàn bà cho cô biết, anh vừa kiểm tra tin nhắn của An. Sự nghi ngờ lúc này đã chuyển hóa thành một sự khẳng định chắc chắn. Vân không còn cần bằng chứng nữa. Cô chỉ cần một thời điểm để bùng nổ.

Nhưng Vân sẽ không bùng nổ ngay bây giờ. Cô muốn chứng kiến hai kẻ kia sẽ tự giày vò nhau đến mức nào trong cái lồng nghi ngờ mà cô vừa dựng lên. Cô muốn xem sự tử tế của Trần và sự nhút nhát của An sẽ dẫn họ đi đến đâu trước khi cô tự tay đặt dấu chấm hết.

Chương 12 kết thúc bằng hình ảnh Vân ngồi trong xe, nhìn vào chiếc gương trang điểm, tô lại màu son đỏ thẫm. Màu đỏ của sự quyết liệt, màu đỏ của một cuộc chiến mà cô không bao giờ chấp nhận là kẻ thua cuộc.

Ngoài kia, thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh đèn vàng vọt nhạt nhòa trong làn sương ẩm mốc, y hệt như những bí mật đang dần bị bóc trần.