MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Của Sự Im LặngChương 13: "AN, CẬU THẤY ANH ẤY THẾ NÀO?"

Tội Lỗi Của Sự Im Lặng

Chương 13: "AN, CẬU THẤY ANH ẤY THẾ NÀO?"

1,102 từ · ~6 phút đọc

Có những câu hỏi không phải để tìm kiếm thông tin, mà là để ép đối phương phải tự phơi bày vết thương. Vân chọn thời điểm vào một buổi tối muộn, khi thành phố đã bắt đầu lịm đi dưới những ánh đèn neon nhạt nhòa. Cô hẹn An đến một quán bar yên tĩnh trên cao, nơi gió rít qua những khe kính và mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc sàn chậm chạp, ám ảnh.

Vân nhấp một ngụm Cocktail Martini, vị đắng của Gin và hương thơm sắc lạnh của Olive dường như càng làm tôn lên vẻ sắc sảo trên gương mặt cô. An ngồi đối diện, đôi tay đặt dưới gầm bàn vẫn không thôi vân vê vạt áo.

"An này," Vân đột ngột phá vỡ sự im lặng bằng một tông giọng thấp và rung nhẹ. "Cậu là người hiểu mình nhất, cũng là người chứng kiến mình và Trần từ những ngày đầu. Mình muốn hỏi thật lòng... cậu thấy anh ấy là người thế nào?"

Câu hỏi như một sợi tơ mảnh nhưng mang theo sức nặng của một ngàn cân. An khựng lại, cổ họng cô như bị lấp đầy bởi những mảnh vụn thủy tinh.

"Sao cậu lại hỏi vậy? Anh Trần... anh ấy là người tốt," An trả lời, một câu trả lời an toàn đến mức trống rỗng.

Vân bật cười, tiếng cười khô khốc tan vào không gian. "Tốt? Từ 'tốt' quá rẻ rúng để miêu tả về Trần, An ạ. Anh ấy tử tế đến mức tàn nhẫn. Anh ấy có thể chịu đựng một người phụ nữ ồn ào như mình suốt ngần ấy năm mà không một lời than vãn. Nhưng dạo gần đây, mình thấy anh ấy khác lắm."

Vân nghiêng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ly rượu, nhìn xoáy vào An như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc mỏng manh.

"Mình thấy anh ấy hay ngẩn ngơ khi nhìn về phía những kệ sách, y hệt cái cách cậu hay làm. Mình thấy anh ấy bắt đầu thích những cơn mưa, thứ mà trước đây anh ấy vốn dĩ rất ghét vì nó làm chậm tiến độ công trường. An, cậu thấy anh ấy... có đang yêu không?"

An cảm thấy mặt mình nóng bừng, rồi ngay lập tức trở nên tái nhợt. Cô không dám ngẩng đầu lên, hơi thở cô trở nên đứt quãng. "Làm sao mình biết được? Anh ấy yêu cậu mà, Vân."

"Không, cậu biết chứ," Vân rướn người về phía trước, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt An. "Vì cậu và anh ấy cùng một loại người. Hai người đều thích ẩn mình, đều thích những thứ cũ kỹ và lặng lẽ. Đôi khi mình thấy mình giống như một kẻ ngoại đạo đứng ngoài cuộc đời của hai người vậy. Nên mình hỏi cậu, với tư cách là một người 'đồng điệu' với anh ấy: Một người đàn ông như Trần, khi yêu một người mà anh ta không được phép yêu, anh ta sẽ làm gì?"

Cả không gian quán bar dường như đông cứng lại. An nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong màng nhĩ. Câu hỏi của Vân không còn là sự nghi ngờ nữa, nó là một lời tuyên chiến trực diện.

"Mình... mình nghĩ," An bắt đầu, giọng cô run rẩy như sắp vỡ ra. "Nếu là một người như anh Trần, anh ấy sẽ chọn cách im lặng. Anh ấy sẽ tự trừng phạt mình bằng cách đứng xa người đó ra, vì anh ấy không muốn làm tổn thương những người ở cạnh mình. Anh ấy sẽ thà để mình chết chìm trong sự ngột ngạt còn hơn là phá vỡ những gì đang có."

Vân lặng người đi một giây. Ánh mắt cô dịu lại, nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm và cả một sự lạnh lẽo kinh người.

"Ra là vậy... Chọn cách im lặng để bảo vệ sự bình yên giả tạo cho mình sao?" Vân nhếch môi, ngón tay cô lướt trên vành ly rượu. "Sự tử tế của hai người thật sự làm mình thấy nực cười. Một người thà nhìn người mình yêu đau khổ để giữ lấy danh nghĩa bạn thân, một người thà sống cạnh mình như một cái bóng để giữ lấy danh nghĩa chung thủy. Hai người tưởng mình là thánh nhân sao, An?"

An ngước lên, đôi mắt cô đã đẫm lệ. "Vân, mình xin lỗi..."

"Đừng xin lỗi!" Vân gắt lên, âm thanh chói tai khiến vài vị khách ở bàn bên cạnh ngoái nhìn. "Lời xin lỗi của cậu chỉ là để xoa dịu lương tâm của chính cậu thôi. Cậu thấy anh ấy là người thế nào ư? Để mình nói cho cậu nghe. Anh ấy là một kẻ hèn nhát bị giam cầm trong sự tử tế. Và cậu, cậu là kẻ đồng phạm tồi tệ nhất."

Vân đứng dậy, ném vài tờ tiền lên bàn một cách thô bạo. Cô không nhìn An thêm một lần nào nữa, quay lưng bước thẳng ra phía thang máy. Dưới ánh đèn vàng vọt của sảnh bar, bóng dáng Vân trông đơn độc nhưng cũng đầy vẻ đe dọa.

An ngồi lại một mình, ly nước cam trước mặt đã tan hết đá, nhạt nhẽo và vô vị. Cô nhận ra một điều kinh khủng: Vân đã biết tất cả, nhưng Vân không muốn kết thúc. Vân muốn dùng sự thật này để giày vò cả ba. Câu hỏi "Cậu thấy anh ấy thế nào?" không phải là để nghe câu trả lời, mà là để ép An phải thừa nhận rằng cô đã thấu hiểu Trần đến mức vượt qua giới hạn của tình bạn.

An bước ra khỏi quán bar, gió đêm luồn qua khe áo làm cô rùng mình. Cô nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn bên dưới, thầm nghĩ về Trần. Giờ này, có lẽ anh cũng đang đứng ở một ban công nào đó, cô độc trong chính bản thiết kế cuộc đời mình.

Bi kịch của họ không phải là không thể đến với nhau, mà là họ quá thấu hiểu đối phương để biết rằng: Một khi sự thật bị bóc trần theo cách cay nghiệt nhất, thì ngay cả tình yêu cũng sẽ mang mùi vị của sự mục nát.

Đêm đó, An nhận được một tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ từ Vân: "Ngủ ngon."

Lời chúc ấy giống như một bản án treo, khiến An thức trắng đêm để chờ đợi một điều gì đó tàn khốc hơn sắp diễn ra.