MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Của Sự Im LặngChương 14: CĂN PHÒNG ĐẦY MÙI MƯA

Tội Lỗi Của Sự Im Lặng

Chương 14: CĂN PHÒNG ĐẦY MÙI MƯA

1,322 từ · ~7 phút đọc

Thành phố bước vào một buổi chiều tháng Sáu với những đám mây chì nặng nề sà thấp xuống những nóc nhà cao tầng. An đến văn phòng của Trần theo yêu cầu của Vân để gửi lại bộ hồ sơ thiết kế mà cô bạn thân đã bỏ quên ở tòa soạn. Vân nói cô đang bận tiếp khách ở Gallery và không thể ghé qua, một lời nhờ vả nghe chừng rất tự nhiên, nhưng trong lòng An, nó giống như một sự sắp đặt đầy dụng ý.

Khi An bước vào văn phòng, các nhân viên khác đã ra về sớm để tránh cơn dông đang lù lù kéo đến. Không gian chỉ còn lại tiếng rầm rì của máy điều hòa và mùi thơm đặc trưng của giấy vẽ cao cấp pha lẫn mùi thuốc lá nhạt. Trần đang đứng bên cửa sổ kính sát đất, bóng lưng anh đổ dài trên sàn nhà, cô độc và thâm trầm.

“Vân nhờ tôi mang hồ sơ qua,” An khẽ nói, đứng lại ở ngưỡng cửa như sợ rằng bước thêm một bước nữa sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng mong manh này.

Trần quay lại. Ánh mắt anh chạm vào cô, và trong một giây, mọi phòng bị của anh dường như tan biến. Anh không tiến lại gần, cũng không nói lời cảm ơn xã giao. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô bằng một ánh nhìn chứa đựng quá nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm nổ vang rền như muốn xé toạc căn phòng. Mưa đổ xuống xối xả, đập vào những tấm kính lớn của văn phòng kiến trúc tạo nên một thứ âm thanh gầm rú, cô lập họ hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Một sự cố chập điện xảy ra, ánh đèn huỳnh quang chớp nháy rồi tắt phụt, đẩy căn phòng vào một màn tối lờ mờ, chỉ còn lại ánh sáng xám xịt từ cơn mưa ngoài kia hắt vào.

“Đừng sợ,” giọng Trần vang lên, ấm và đục. “Hệ thống dự phòng sẽ khởi động trong chốc lát.”

An đứng bất động. Trong bóng tối, mùi hương của Trần – thứ mùi gỗ đàn hương quen thuộc – dường như trở nên đậm đặc hơn, quấn quýt lấy mùi nước mưa ẩm ướt tràn vào qua khe thông gió. Căn phòng đầy mùi mưa, thứ mùi của sự gột rửa nhưng cũng là mùi của sự mục nát nếu bị kìm nén quá lâu.

Trần bước lại gần, anh dùng chiếc bật lửa châm một ngọn nến thơm đặt trên bàn làm việc. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, đổ những cái bóng vặn vẹo lên tường. Họ ngồi xuống chiếc ghế sofa da dài ở góc phòng, cách nhau một khoảng trống vừa đủ cho một người nữa ngồi vào – khoảng trống của Vân.

“Chúng ta giống như hai kẻ trộm bị nhốt chung trong một căn hầm chứa đầy chứng cứ,” Trần phá vỡ sự im lặng bằng một giọng cười chua chát.

“Anh đừng nói thế,” An thì thầm, cô ôm lấy đôi vai đang run rẩy vì cái lạnh đột ngột của cơn dông.

“Chứ cô gọi đây là gì?” Trần quay sang, ánh mắt anh phản chiếu ngọn nến bập bùng. “Sự tử tế? Hay là sự hèn nhát? Chúng ta đang lừa dối Vân, lừa dối chính mình, và tồi tệ nhất là chúng ta đang lừa dối cả cái tình yêu mà chúng ta không dám gọi tên này.”

Trần vươn tay ra, hơi ấm từ bàn tay anh dừng lại rất gần bên má An nhưng không chạm vào. Anh đang đấu tranh với chính mình, giữa bản năng muốn kéo cô vào lòng và cái "siêu tôi" đang gào thét về lòng chung thủy với Vân.

“An này, cô có bao giờ tự hỏi, nếu chúng ta gặp nhau trước Vân... mọi chuyện sẽ khác thế nào không?”

“Trên đời này không có ‘nếu như’, anh Trần,” An nghẹn ngào. “Chúng ta gặp nhau qua Vân. Đó là sự thật không thể thay đổi. Tình cảm của anh dành cho em, hay của em dành cho anh, nó nảy mầm trên mảnh đất của sự phản bội tình bạn. Làm sao nó có thể nở hoa mà không mang mùi vị của sự hổ thẹn?”

Mưa ngoài kia vẫn rơi, dữ dội hơn. Tiếng nước xối xuống như muốn nhấn chìm cả tòa nhà. Trong căn phòng kín, sự ngột ngạt đạt đến đỉnh điểm. Trần bỗng nhiên đứng dậy, anh đi tới bên cửa sổ, áp trán vào mặt kính lạnh ngắt.

“Tôi muốn phá bỏ tất cả,” anh nói, giọng rung lên. “Bản thiết kế cuộc đời tôi, sự nghiệp mà Vân đã giúp tôi gây dựng, cả cái danh dự hão huyền này nữa. Tôi muốn đưa cô đi khỏi thành phố này, đến một nơi mà không ai biết chúng ta là ai.”

An bước lại phía sau anh, cô không ôm lấy anh, chỉ đứng đó, nhìn bóng lưng rộng của người đàn ông mà cô yêu đến đau đớn. “Anh không làm được đâu. Anh quá tử tế để làm một gã khốn, và em quá nặng lòng với Vân để có thể hạnh phúc trên nỗi đau của cô ấy. Chúng ta bị kẹt trong căn phòng này, không phải vì cơn mưa, mà vì chúng ta đều là những kẻ nô lệ cho chính lương tâm của mình.”

Trần quay người lại đột ngột. Trong bóng tối lờ mờ, anh nắm lấy đôi vai của An, kéo cô lại gần. Hơi thở của họ hòa vào nhau, nóng hổi và dồn dập, đối lập với cái lạnh lẽo của mặt kính phía sau. Một nụ hôn đã rất gần, một sự phá vỡ giới hạn đã ở ngay trước mắt.

Nhưng đúng lúc đó, ánh đèn văn phòng đột ngột bật sáng trở lại. Điện đã có. Ánh sáng huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu rọi mọi ngóc ngách, phơi bày sự trần trụi của hai con người đang đứng sát cạnh nhau.

Trần buông tay. An lùi lại, hơi thở hổn hển. Trên bàn, chiếc điện thoại của Trần sáng lên. Một tin nhắn từ Vân hiện trên màn hình: “Mưa to quá, anh và An nhớ đóng cửa sổ văn phòng nhé. Em lo hai người bị ướt.”

Câu nói giản đơn đó của Vân giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa vừa nhen nhóm. Vân không cần ở đó, nhưng sự hiện diện của cô ấy bao trùm lên mọi thứ, giống như một kiến trúc sư đã xây sẵn những bức tường mà Trần và An không bao giờ có thể vượt qua.

“Cô về đi,” Trần nói, giọng anh khô khốc như tiếng lá rụng. Anh không nhìn cô nữa, quay lại bàn làm việc, mở bản vẽ ra như một cách để trốn chạy. “Tôi phải làm việc tiếp.”

An cầm lấy túi xách, cô bước ra khỏi văn phòng mà không ngoảnh lại. Bước chân cô vội vã trên hành lang vắng lặng. Khi ra đến sảnh tòa nhà, cô thấy mưa đã ngớt, nhưng không khí vẫn mang cái mùi ẩm ướt, nồng nặc của bùn đất và nước mưa – cái mùi của "căn phòng" mà họ vừa rời khỏi.

Cô nhận ra một sự thật cay đắng: Cơn mưa có thể dứt, điện có thể sáng, nhưng cái mùi của sự lén lút và tội lỗi đó sẽ ám vào da thịt họ, không một loại nước hoa nào của Vân có thể che giấu nổi. Họ đã kẹt lại cùng nhau trong một khoảnh khắc của sự yếu lòng, và từ nay về sau, sự im lặng của họ sẽ mang một màu sắc khác – màu của một sự thật đã bắt đầu mục nát từ bên trong.