MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Của Sự Im LặngChương 4: SỨC ÉP CỦA SỰ NỒNG NHIỆT

Tội Lỗi Của Sự Im Lặng

Chương 4: SỨC ÉP CỦA SỰ NỒNG NHIỆT

1,503 từ · ~8 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày nồm ẩm, không khí đặc quánh hơi nước khiến người ta cảm thấy như đang thở dưới một lớp vải lanh ướt. Đối với An, sự ngột ngạt này không chỉ đến từ thời tiết. Nó đến từ Vân.

Sự theo đuổi của Vân dành cho Trần không giống như những cơn mưa phùn dai dẳng của thành phố; nó là một trận lũ quét. Vân không biết đến khái niệm "từng chút một". Một khi đã xác định được mục tiêu, cô ấy sẽ đổ dồn toàn bộ tâm trí, tiền bạc và cả sự hiện diện của mình vào đó. Cô ấy mua những món quà đắt đỏ mà không cần nhân dịp gì cả: một bộ bút vẽ kỹ thuật phiên bản giới hạn từ Đức, một chiếc đồng hồ cơ tinh xảo có thể nhìn thấy từng bánh răng chuyển động, hay những chai rượu vang lâu năm mà cô ấy biết Trần đôi khi sẽ nhâm nhi lúc thức khuya làm việc.

Mỗi món quà Vân tặng Trần, cô đều kéo An đi cùng để "tư vấn".

“An này, cậu nghĩ màu nâu trầm này hợp với anh ấy hay màu đen?” Vân giơ hai chiếc cà vạt lụa lên trước mặt An, đôi mắt lấp lánh sự hưng phấn.

An khẽ chạm vào mặt vải mát lạnh, lòng nặng trĩu: “Màu nâu trầm... có lẽ hợp với tính cách của anh Trần hơn.”

Vân reo lên, hôn nhẹ vào má An: “Đúng là bạn thân của mình! Mình cũng nghĩ thế. Anh ấy thâm trầm như gỗ mục, nhưng lại có sức hút kinh khủng cậu nhỉ?”

An chỉ biết mỉm cười gượng gạo. Cô thấy mình giống như một tòng phạm trong vụ án chiếm đoạt trái tim Trần. Vân càng nhiệt tình, An càng thấy mình thu bé lại. Sự theo đuổi của Vân không chỉ dừng lại ở quà cáp; cô ấy bắt đầu "xâm lấn" không gian cá nhân của Trần một cách công khai. Cô ấy tự ý đặt đồ ăn trưa giao đến văn phòng anh mỗi ngày, cô ấy xuất hiện tại công trường nơi anh giám sát với những túi trà sữa cho tất cả công nhân, chỉ để được đứng cạnh anh trong mười phút ngắn ngủi.

Sức ép từ sự nồng nhiệt của Vân lớn đến nỗi đôi khi nó tạo ra một bầu không khí cưỡng chế. Trần, vốn là người lịch thiệp và coi trọng phép tắc, gần như bị dồn vào chân tường. Anh không thể từ chối một cách phũ phàng vì Vân là đối tác, là bạn của bạn, và hơn hết, vì sự tử tế của cô ấy quá lớn lao. Anh chọn cách im lặng, nhưng đó là một sự im lặng chịu đựng.

Vào một buổi tối thứ Tư, Vân quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại căn hộ của mình, chỉ có ba người. Cô ấy nói là để ăn mừng việc ký kết thành công giai đoạn một của dự án Gallery, nhưng thực tế, đó là một cái cớ để ép Trần vào không gian riêng tư của cô.

An đến sớm để giúp Vân chuẩn bị. Căn hộ của Vân nồng nặc mùi tinh dầu hoa hồng và ánh nến lung linh. Vân mặc một chiếc váy lụa đỏ sẫm, khoe trọn bờ vai trần mảnh dẻ. Trông cô ấy lộng lẫy và đầy sức sống, một vẻ đẹp có khả năng lấn át bất cứ ai đứng cạnh.

Khi Trần đến, anh mang theo một bó hoa bách hợp trắng – một sự lựa chọn trung tính và lịch sự đến mức tàn nhẫn. Vân nhận hoa, tươi cười rạng rỡ, nhưng An nhận thấy cái nhíu mày thoáng qua của Trần khi anh nhìn thấy bàn tiệc chỉ có ba người, với những ly rượu vang đã rót sẵn và không gian đầy mùi hương gợi cảm.

Bữa tiệc diễn ra trong một nhịp điệu kỳ lạ. Vân liên tục gắp thức ăn cho Trần, nhắc lại những kỷ niệm nhỏ nhặt mà cô ấy cho là "đặc biệt" giữa hai người. Cô ấy không ngần ngại thể hiện sự ngưỡng mộ của mình:

“Trần này, em đã xem lại bản thiết kế tối qua. Anh biết không, em cảm giác như anh vẽ nó bằng chính tâm hồn mình vậy. Anh hiểu em đến mức em thấy sợ.”

Trần đặt ly rượu xuống, những ngón tay anh siết chặt chân ly đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh liếc nhìn An, người đang cúi đầu cắt miếng bít tết như thể đó là việc quan trọng nhất thế giới.

“Đó là công việc của một kiến trúc sư thôi, Vân,” Trần đáp, giọng anh khô khốc. “Tôi chỉ cố gắng cụ thể hóa ý tưởng của khách hàng.”

“Khách hàng? Anh vẫn gọi em là khách hàng sao?” Vân bĩu môi, một cử chỉ nũng nịu nhưng mang theo sức nặng của sự đòi hỏi. Cô ấy vươn tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần. “Em nghĩ chúng ta đã vượt qua cái ranh giới đó từ lâu rồi chứ?”

An cảm thấy không khí trong phòng như bị rút cạn oxy. Cô thấy rõ sự căng thẳng trên bờ vai của Trần. Anh không rút tay lại ngay lập tức – có lẽ vì không muốn làm Vân tổn thương trước mặt An – nhưng anh cũng không đáp lại. Sự im lặng của anh giống như một vực thẳm mà Vân đang cố gắng dùng những lời nồng nhiệt để lấp đầy, nhưng càng đổ vào, vực thẳm ấy càng sâu thêm.

“An, cậu nói gì đi chứ?” Vân bất ngờ quay sang An, kéo cô vào cuộc hội thoại. “Cậu thấy chúng mình có hợp nhau không?”

Câu hỏi như một cú tát vào mặt An. Cô nhìn thấy sự cầu cứu trong ánh mắt của Trần – một sự cầu cứu thầm lặng và đau đớn. Nhưng cô cũng nhìn thấy sự kỳ vọng thành thực trong đôi mắt của Vân. Nếu cô nói "có", cô đang tự tay bóp nghẹt chính mình. Nếu cô nói "không", cô sẽ phản bội người bạn thân nhất.

“Hai người... đều là những người xuất sắc,” An nói, giọng cô run rẩy. “Một người vẽ nên những không gian đẹp, một người lấp đầy nó bằng nghệ thuật. Có lẽ đó là sự kết hợp hoàn hảo của công việc.”

Sự lảng tránh của An khiến Vân hơi khựng lại, còn ánh mắt của Trần thì sụp tối hẳn đi. Anh đứng dậy, xin phép vào nhà vệ sinh.

Khi bóng Trần vừa khuất sau cánh cửa, Vân lập tức nắm chặt tay An, giọng cô ấy hạ thấp nhưng đầy quyết liệt: “An này, mình yêu anh ấy. Thật sự yêu. Mình sẽ không để anh ấy vuột mất đâu. Cậu phải giúp mình nhé? Anh ấy dường như vẫn còn một bức tường nào đó chưa phá bỏ được. Mình cảm nhận được anh ấy sợ... sợ điều gì đó. Cậu có thấy thế không?”

An nhìn vào đôi mắt rực cháy của bạn mình. Cô nhận ra Vân không hề biết gì về tình cảm của Trần dành cho cô. Vân quá bận rộn với sự nồng nhiệt của chính mình đến mức không còn chỗ để quan sát những rung cảm khác. Sự dữ dội của Vân giống như một tấm màn che mắt, khiến cô ấy chỉ thấy những gì mình muốn thấy.

“Mình không biết nữa, Vân... Tình cảm là chuyện của hai người,” An thì thầm, lòng đau như cắt.

Khi Trần quay lại, anh không ngồi xuống nữa mà cáo từ vì có việc đột xuất. Vân cố giữ anh lại bằng những lời hứa hẹn về món tráng miệng, nhưng Trần kiên quyết. Anh nhìn An một lần cuối trước khi ra cửa, một cái nhìn chứa đựng sự thất vọng và cả một nỗi buồn mênh mông. Anh thất vọng vì cô đã không đứng về phía anh, vì cô đã chọn cách an toàn là đứng về phía Vân.

Trần rời đi, để lại căn phòng nồng nặc mùi tinh dầu và những ngọn nến đang cháy dở. Vân ngồi thụp xuống ghế, vẻ mặt không chút nản lòng, ngược lại còn đầy quyết tâm hơn.

“Anh ấy càng khó gần, mình càng muốn chinh phục,” Vân nói, nhấp một ngụm rượu vang lớn.

An đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con đường ướt nhạt nhòa dưới ánh đèn vàng. Cô thấy bóng dáng Trần bước đi dưới màn mưa mỏng, cô đơn và gánh nặng. Cô chợt hiểu ra một điều kinh khủng: Sự im lặng của Trần không phải là để bảo vệ cô, mà là để bảo vệ cái tình bạn mỏng manh của cô và Vân. Anh đang gánh lấy sự tấn công nồng nhiệt của Vân để An không phải khó xử.

Và cô, thay vì cùng anh gánh vác, lại đang đẩy anh vào sâu hơn trong cơn mưa ấy.