Tòa soạn nơi An làm việc nằm trong một con ngõ nhỏ của khu phố cũ, một ngôi nhà kiểu Pháp có những khung cửa sổ sơn xanh đã tróc vảy theo thời gian. Không gian ở đây luôn tràn ngập mùi giấy ẩm, mùi mực in và sự tĩnh lặng đặc trưng của những người làm việc với con chữ. Đối với An, đây là thánh đường duy nhất giúp cô tạm quên đi tam giác tình cảm ngột ngạt mà Vân đã dựng lên.
Sáng nay, An đang đắm mình trong một bản thảo về nỗi cô đơn của một tác giả người Nhật. Từng câu chữ như đang xâu xé tâm can cô: "Có những loại tình yêu giống như việc đứng dưới một gốc cây đại thụ giữa trời dông bão. Bạn muốn chạm vào thân cây để tìm sự vững chãi, nhưng lại sợ rằng chính mình sẽ dẫn sét đánh xuống người mà bạn yêu thương."
Tiếng chuông gió ở cửa ra vào vang lên một nhịp khô khốc. An ngẩng đầu, và hơi thở cô khựng lại giữa lồng ngực.
Trần đang đứng đó. Anh không mặc măng tô như mọi khi mà chỉ diện một chiếc áo len mỏng màu xám khói, trông anh gần gũi nhưng cũng u buồn hơn hẳn. Trên tay anh cầm một cuốn sách cũ, gáy sách đã sờn rách và có những vết ố của thời gian.
“Anh Trần? Sao anh biết tôi ở đây?” An vội đứng dậy, lúng túng thu dọn những chồng bản thảo bừa bãi trên bàn.
Trần bước lại gần, bước chân anh nhẹ đến mức dường như không gây ra tiếng động trên sàn gỗ. “Vân nói cô làm việc ở đây. Tôi có một cuốn sách cần nhờ cô tư vấn về việc phục chế và tái bản. Đây là kỷ vật của cha tôi.”
An đón lấy cuốn sách từ tay anh. Ngón tay họ chạm nhẹ vào nhau, một sự tiếp xúc ngắn ngủi nhưng đủ khiến một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng An. Cô cúi xuống nhìn cuốn sách để tránh ánh mắt anh. Đó là một tập tiểu luận về kiến trúc và triết học, bản in đầu tiên từ những năm 80.
“Cuốn sách này rất quý,” An khẽ nói, giọng cô run lên. “Nhưng tòa soạn của tôi thường không làm dịch vụ phục chế cá nhân.”
“Tôi biết,” Trần trả lời, anh kéo một chiếc ghế gỗ cũ đối diện bàn làm việc của cô rồi ngồi xuống. “Tôi không đến đây với tư cách khách hàng của tòa soạn. Tôi đến đây để tìm một người thực sự hiểu những gì được viết phía sau gáy sách này.”
An lật giở từng trang giấy vàng đục. Ở trang cuối cùng, có một dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai: “Xây dựng một ngôi nhà thì dễ, nhưng xây dựng một chốn bình yên trong lòng một người khác mới là kiến trúc khó nhất thế gian.”
“Cha tôi đã viết dòng đó trước khi ông qua đời,” Trần nói, mắt anh nhìn mông lung ra khung cửa sổ rợp bóng cây xà cừ. “Suốt đời mình, ông đã vẽ hàng trăm ngôi nhà, nhưng cuối cùng ông lại chết trong sự cô độc vì không thể bước vào trái tim người phụ nữ ông yêu. Tôi luôn tự hỏi, tại sao người ta lại chọn cách im lặng ngay cả khi họ biết rõ đó là con đường dẫn đến sự đổ vỡ?”
An cảm nhận được sức nặng của câu hỏi đó. Nó không phải là một câu hỏi về triết học, nó là một lời chất vấn trực diện dành cho cô, dành cho họ.
“Có lẽ,” An thì thầm, tay cô vô thức miết nhẹ lên dòng chữ viết tay, “vì họ sợ rằng lời nói ra sẽ giống như một viên gạch bị rút sai vị trí, khiến cả tòa lâu đài mà người khác đang dày công xây dựng sẽ sụp đổ ngay lập tức. Đôi khi, im lặng là cách duy nhất để bảo vệ sự bình yên giả tạo của những người xung quanh.”
Trần cười, một nụ cười đắng chát. “Sự bình yên dựa trên một lời nói dối hoặc một sự che giấu, cô An ạ, nó chỉ là một quả bom nổ chậm. Cô nhìn Vân xem, cô ấy đang xây dựng một lâu đài trên cát, và cô ấy đang kéo cả tôi và cô vào đó. Cô định để cô ấy tiếp tục lún sâu đến bao giờ?”
An ngước lên, đôi mắt cô ngấn nước nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi xuống. “Vân yêu anh bằng tất cả những gì cô ấy có. Cô ấy là bạn tốt nhất của tôi, là người duy nhất đã nắm tay tôi khi tôi chẳng có gì. Tôi không thể... tôi không có quyền làm tổn thương cô ấy.”
“Vậy còn tôi? Còn cô?” Trần tiến lại gần hơn, giọng anh thấp hẳn xuống, chứa đựng một sự khẩn thiết đau đớn. “Cô có quyền làm tổn thương tôi bằng sự thờ ơ này sao? Cô có quyền bỏ mặc chính mình trong cơn mưa mà cô tự tạo ra sao?”
Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt vô cùng. Tiếng máy in ở phòng bên cạnh chạy rè rè, tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tất cả đều trở nên xa xăm. Trong thế giới của An lúc này chỉ còn lại Trần và cuốn sách cũ nát trên bàn.
“Anh đừng đến đây nữa,” An nói, từng chữ như rút cạn sức lực của cô. “Vân sẽ nghi ngờ. Và tôi không muốn lừa dối cô ấy thêm một phút nào nữa.”
Trần đứng dậy, anh không lấy lại cuốn sách. “Cuốn sách này, cô cứ giữ lấy. Khi nào cô tìm thấy câu trả lời cho việc làm sao để xây dựng một chốn bình yên mà không cần phải phá hủy trái tim người khác, hãy đưa nó lại cho tôi.”
Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy khuất dần sau cánh cửa gỗ nặng nề. An ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Mùi hương của Trần – mùi gỗ đàn hương pha lẫn chút khói thuốc lá nhạt – vẫn còn vương lại trong không khí, quấn quýt lấy cô như một sợi dây thừng vô hình.
Cô mở cuốn sách ra một lần nữa. Ở giữa những trang giấy, có một mảnh giấy nhỏ kẹp vào, chắc hẳn Trần đã cố tình để lại. Đó là một bản phác thảo nhanh bằng bút chì. Không phải là một tòa nhà, không phải là Gallery của Vân. Đó là bóng lưng của một cô gái đang đứng dưới hiên trú mưa, nhìn ra phố thị nhạt nhòa.
Góc bản vẽ có ghi một dòng nhỏ: “Gửi An – người biên tập những nỗi buồn của tôi.”
An khép cuốn sách lại, tim cô thắt lại đau đớn. Trần đã đọc thấu cô. Anh đã nhìn thấy cô ngay cả khi cô cố gắng tàng hình trong sự nồng nặc của Vân. Sự thấu hiểu đó vừa là liều thuốc chữa lành, vừa là một loại kịch độc. Bởi vì càng nhận ra sự gắn kết tâm hồn giữa hai người, mặc cảm tội lỗi với Vân trong cô càng lớn bấy nhiêu.
Chiều hôm đó, Vân gọi điện đến, giọng vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra: “An ơi, chiều nay qua Gallery với mình nhé? Mình vừa đặt mua một bộ sofa màu đỏ nhung, mình muốn Trần và cậu xem nó có hợp với góc cửa sổ không. À mà này, sáng nay Trần có ghé qua chỗ cậu không? Anh ấy nói có cuốn sách gì đó cần nhờ cậu xem giúp, mình định đi cùng mà anh ấy bảo việc chuyên môn nên thôi.”
Ngón tay An siết chặt lấy ống nghe, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. “Có... anh ấy có qua. Chỉ là bàn về một cuốn sách cũ thôi Vân ạ.”
“Ừ, mình biết mà. Anh ấy quý sách lắm, giống hệt cậu. Hai người mà ngồi lại với nhau chắc nói chuyện cả ngày không chán. May mà có cậu tư vấn, chứ mình chẳng hiểu gì về mấy thứ hàn lâm đó cả.”
Tiếng cười hồn nhiên của Vân ở đầu dây bên kia giống như từng nhát búa gõ vào tâm trí An. Vân càng tin tưởng cô, càng giao phó Trần cho cô tư vấn, An càng thấy mình là kẻ phản bội xấu xa nhất thế gian. Cô nhìn cuốn sách trên bàn, nhìn bản phác thảo của Trần, và nhận ra rằng sự im lặng mà cô chọn bấy lâu nay, thực chất không hề bảo vệ ai cả. Nó chỉ đang khiến cơn mưa trong lòng họ trở nên rét buốt và dai dẳng hơn bao giờ hết.
Dưới gáy sách đó, không chỉ là bí mật của cha Trần, mà còn là khởi đầu của một bi kịch mà An không cách nào dừng lại được.