MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Của Sự Im LặngChương 6: SỰ CỐ Ở TRIỂN LÃM

Tội Lỗi Của Sự Im Lặng

Chương 6: SỰ CỐ Ở TRIỂN LÃM

1,415 từ · ~8 phút đọc

Buổi tối khai trương Gallery của Vân không có mưa, nhưng không khí vẫn mang cái vị mằn mặn của hơi ẩm từ sông thổi vào. Đây là thành quả lớn nhất của Vân tính đến thời điểm hiện tại – một không gian nghệ thuật tối giản, sang trọng và lạnh lùng, được bao bọc bởi những khối kính lớn mà Trần đã dày công thiết kế.

An đứng ở một góc khuất gần lối thoát hiểm, cầm trên tay ly champagne sủi bọt nhưng không hề nhấp môi. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh rêu trầm, chìm hẳn vào bóng tối của những bức tường xám. Ở phía trung tâm, dưới ánh đèn spotlight rực rỡ, Vân lộng lẫy trong bộ đầm sequin bạc, tựa như một nữ thần của ánh sáng. Cô ấy cười nói, bắt tay với những nhà sưu tầm tranh, thỉnh thoảng lại kiêu hãnh tựa đầu vào vai Trần khi giới thiệu anh với quan khách.

“Đây là Trần, người đã biến giấc mơ của tôi thành hình khối,” Vân dõng dạc nói, giọng nói tràn đầy niềm tự hào.

Trần đứng đó, lịch lãm trong bộ vest đen cắt may thủ công. Anh mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp và xa cách. Đôi mắt anh không nhìn vào những bức tranh đắt tiền trên tường, mà luôn vô thức quét qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc đang cố tình lẩn trốn.

Sự cố bắt đầu khi một vị khách vô tình làm đổ ly rượu vang đỏ ngay giữa sàn nhà bằng đá mài trắng tinh khôi. Màu đỏ sẫm loang ra như một vết thương hở, phá vỡ sự hoàn hảo của không gian. Vân hơi biến sắc, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gọi nhân viên vệ sinh. Tuy nhiên, trong lúc hỗn loạn đó, gót giày nhọn của một người phụ nữ khác đã dẫm vào vũng rượu và trượt ngã, kéo theo cả một giá tranh nhỏ đang trưng bày bản phác thảo gốc của dự án.

Mọi người ồ lên. Vân hốt hoảng chạy lại. Bản phác thảo mà cô trân trọng nhất – cái mà cô gọi là "trái tim của Gallery" – đã bị dính những vệt rượu vang đỏ rực.

“Trời ơi, bản vẽ của anh Trần!” Vân thốt lên, giọng run rẩy như sắp khóc.

Trần bước tới, nhìn đống lộn xộn dưới sàn. Gương mặt anh vẫn bình thản đến lạ lùng. Anh cúi xuống, nhặt bản vẽ bị vấy bẩn lên. Anh không nhìn vào vết ố của rượu, mà nhìn vào những đường nét kiến trúc bên dưới. Bất ngờ, anh ngước lên và bắt gặp ánh mắt của An đang lo lắng nhìn về phía mình từ phía xa.

Trong một khoảnh khắc, đám đông xung quanh như biến mất. Trần cầm bản vẽ bị hỏng, bước thẳng về phía góc tối nơi An đang đứng, bỏ mặc Vân đang đứng ngơ ngác giữa những lời xin lỗi của quan khách.

“Cô An, cô có mang theo bút chì trong túi không?” Trần hỏi, giọng anh bình thản như thể họ đang ở trong một căn phòng trống chứ không phải giữa một buổi tiệc xa hoa.

An lúng túng mở chiếc túi cầm tay, lấy ra cây bút chì gỗ cô luôn mang theo để ghi chú bản thảo. “Tôi có... nhưng anh định làm gì? Bản vẽ dính rượu vang rồi, không cứu được đâu.”

Trần đón lấy cây bút, đặt bản vẽ lên một chiếc bàn cao gần đó. Anh không tẩy xóa vết rượu. Thay vào đó, anh dùng bút chì bắt đầu vẽ thêm những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát chồng lên những vệt đỏ loang lổ. Dưới bàn tay của anh, vũng rượu vang vốn là một sự cố bỗng biến thành một rặng mây hoàng hôn đỏ rực phía sau khối tòa nhà kiến trúc. Anh tận dụng chính sự tàn phá để tạo ra một chiều sâu mới cho bức tranh.

Đám đông bắt đầu vây quanh họ, im lặng quan sát. Vân cũng tiến lại gần, hơi thở cô ấy dồn dập. Cô nhìn cách Trần tập trung cao độ, và cô nhìn cách An đứng bên cạnh anh, thầm lặng tiếp thêm cho anh những mẩu gọt bút chì hay đơn giản là giữ cho tờ giấy không bị lệch.

“Xong rồi,” Trần đặt bút xuống. Bản thiết kế ban đầu lạnh lùng, giờ đây mang một vẻ đẹp u sầu và dữ dội hơn hẳn.

Mọi người xung quanh vỗ tay tán thưởng. Một nhà sưu tầm đứng tuổi lên tiếng: “Tuyệt vời! Sự ngẫu hứng đã biến một kiến trúc khô khan thành một tác phẩm có linh hồn. Anh Trần, anh quả là một thiên tài.”

Vân tiến lại, nắm lấy tay Trần, đôi mắt cô ấy lại lấp lánh sự kiêu hãnh: “Anh thấy không? Ngay cả sự cố cũng không làm khó được anh. Em biết mà, anh luôn là người giỏi nhất.”

Nhưng Trần khẽ rút tay ra, anh quay sang nhìn An, người đang cố thu mình lại một lần nữa vào bóng tối. “Nếu không có cây bút của cô An, tôi đã không làm được gì cả.”

Vân khựng lại một nhịp. Cô nhìn cây bút chì gỗ giản dị trong tay An, rồi nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của bạn mình. Một tia nghi ngờ sắc lẹm lướt qua mắt Vân, nhưng nó nhanh chóng bị lấp đầy bởi sự nhiệt tình thường thấy.

“Cảm ơn cậu nhé An! May mà có cậu ở đây. Thôi, mọi người tiếp tục dùng tiệc đi!” Vân lại kéo Trần đi về phía những vị khách quý khác.

An đứng lại một mình, trái tim đập loạn nhịp. Cô cảm nhận được ánh nhìn của vài người khách đang tò mò về "cô gái đứng ở góc tối". Nhưng điều khiến cô đau đớn hơn cả là sự nhận ra: Trong khi tất cả mọi người nhìn vào sự thành công của buổi tiệc, nhìn vào vẻ lộng lẫy của Vân, thì chỉ có Trần nhìn thấy cô. Và anh đã dùng chính sự cố đó để lôi cô ra khỏi bóng tối, buộc cô phải hiện diện bên cạnh anh, dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

“An này,” Vân quay lại sau khi đã chào xong một lượt khách, cô ấy đi một mình, gương mặt không còn nụ cười rạng rỡ như lúc nãy. “Cậu và anh Trần... dạo này có vẻ hay trao đổi về chuyên môn nhỉ? Mình không ngờ anh ấy lại tìm đến cậu để nhờ xem sách cũ.”

An cảm thấy cổ họng mình khô khốc. “Chỉ là tình cờ thôi Vân. Anh ấy quý trọng kỷ vật của cha, và mình thì làm ở tòa soạn nên anh ấy nghĩ mình có kinh nghiệm.”

Vân im lặng một lúc, cô ấy cầm lấy ly rượu của An, nhấp một ngụm nhỏ. “Cậu biết không, mình luôn muốn mọi thứ quanh mình phải thật hoàn hảo. Cái Gallery này, sự nghiệp của mình, và cả Trần nữa. Mình không thích những sự cố, ngay cả khi nó tạo ra một tác phẩm đẹp như vừa rồi.”

Vân nhìn thẳng vào mắt An, một cái nhìn sâu thẳm và chứa đựng một lời cảnh báo ngầm mà An chưa bao giờ thấy ở cô bạn thân. “Sự cố là thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Và mình ghét cảm giác bị mất kiểm soát, An ạ.”

Đêm đó, khi buổi tiệc kết thúc, An đi bộ về nhà dưới những ánh đèn đường vàng vọt. Cô nhìn cây bút chì gỗ trong tay, giờ đây đã mòn đi một chút. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: Sự cố ở triển lãm không chỉ là một vết rượu vang trên giấy. Nó là vết nứt đầu tiên trong tình bạn của cô và Vân.

Trần đã vô tình (hoặc hữu ý) đặt An vào một vị trí mà cô không bao giờ muốn: Vị trí của một người đồng điệu, một người thấu hiểu anh hơn cả người phụ nữ đang đứng cạnh anh dưới ánh đèn spotlight. Và Vân, với bản năng chiếm hữu dữ dội của mình, đã bắt đầu ngửi thấy mùi của sự phản bội, dù nó vẫn còn đang lẩn khuất trong những cơn mưa câm lặng.

An ném cây bút chì vào thùng rác ven đường, nhưng nỗi đau trong lòng cô thì không cách nào vứt bỏ được.