Sau đêm khai trương, không khí giữa ba người không còn là sự ngột ngạt mơ hồ nữa, mà nó đã đặc quánh lại, tựa như một lớp sương muối phủ lên mọi cuộc đối thoại. Vân bắt đầu có những thay đổi nhỏ trong hành vi. Cô ấy không còn kể về Trần với vẻ hồn nhiên vô tư như trước, mà thay vào đó là một sự quan sát tỉ mỉ, đôi khi là những câu hỏi bẫy đầy ý nhị dành cho An.
Chiều thứ Năm, Vân rủ An đi mua sắm tại một trung tâm thương mại cao cấp. Vân nói cô muốn tìm một bộ váy mới cho buổi tiệc tối cùng đối tác của Trần. Trong phòng thay đồ lộng lẫy với những tấm gương lớn bao phủ bốn mặt tường, Vân mặc một chiếc váy đen ôm sát, cổ chữ V khoét sâu đầy táo bạo.
"An này, cậu đứng đây giữ giúp mình cái khóa kéo nhé," Vân nói, giọng cô vang vọng trong không gian kín mít.
An bước lại gần. Qua tấm gương lớn phía trước, cô thấy hình bóng của chính mình: nhợt nhạt, gầy gò trong bộ đồ công sở tối màu, đứng cạnh một Vân rực rỡ và tràn đầy quyền lực. Khi ngón tay An chạm vào làn da mát lạnh của Vân để kéo khóa váy, cô chợt thấy Vân đang nhìn mình chằm chằm qua gương.
"Cậu có thấy mình và Trần dạo này... có gì đó khác không?" Vân hỏi, ánh mắt sắc lẹm như một lưỡi dao mổ xẻ sự thật.
An khựng lại, hơi thở run rẩy: "Khác là sao, Vân? Mình thấy hai người vẫn rất đẹp đôi mà."
Vân nhếch môi, một nụ cười không chạm đến mắt. "Đẹp đôi trên mặt báo và đẹp đôi trong tâm tưởng là hai chuyện khác nhau, An ạ. Mình cảm giác Trần đang ở cạnh mình nhưng tâm trí anh ấy lại đang ở một căn phòng nào đó khác. Một căn phòng không có ánh sáng rực rỡ, không có tiếng cười, chỉ có sự im lặng."
Vân xoay người lại, đối diện trực tiếp với An, khoảng cách gần đến mức An có thể ngửi thấy mùi nước hoa mùi hồng tiêu nồng nàn của bạn mình.
"Cậu biết căn phòng đó ở đâu không, An?"
Câu hỏi của Vân treo lơ lửng giữa không trung. An cảm thấy mình như một tội nhân đang đứng trước vành móng ngựa. Đúng lúc đó, điện thoại của Vân vang lên. Là Trần gọi.
Vân nghe máy, giọng lập tức trở nên nũng nịu và ngọt ngào như chưa hề có cuộc chất vấn vừa rồi. "Anh đang ở dưới sảnh à? Đợi em năm phút nhé, em và An xong ngay đây."
Hóa ra Trần là người đến đón họ. Khi cả hai bước ra cửa trung tâm thương mại, trời lại bắt đầu đổ mưa – những hạt mưa bụi li ti làm nhòe đi ánh đèn đường. Trần đứng cạnh chiếc xe đen sang trọng, che một chiếc ô lớn màu đen. Khi thấy họ, anh bước lại gần.
Theo thói quen, anh che ô cho Vân trước. Vân tự nhiên khoác tay anh, nép sát vào người anh. Nhưng khi họ bước đi, Trần lặng lẽ nghiêng chiếc ô về phía sau, nơi An đang lủi thủi bước đi dưới làn mưa mỏng.
Hành động đó rất khẽ, rất tinh tế, nhưng trong chiếc gương chiếu hậu của những chiếc xe đang đỗ dọc vỉa hè, An đã nhìn thấy tất cả. Qua sự phản chiếu của mặt kính, cô thấy ánh mắt của Trần không nhìn đường, mà lại nhìn cô qua gương. Đó là một ánh mắt chứa đầy sự đau xót, một lời xin lỗi không thốt nên lời vì đã để cô phải đứng ngoài vòng tay của mình.
An vội vàng cúi mặt, giả vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó trong túi xách để tránh phải nhìn vào tấm gương ấy. Cô sợ rằng nếu nhìn lâu thêm một giây nào nữa, cô sẽ bật khóc ngay giữa phố phường.
Trên xe, Vân ngồi ở ghế phụ, liên tục nói về bộ váy vừa mua. Trần lái xe, vẻ mặt anh vẫn thâm trầm như cũ. An ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ nhạt nhòa nước mưa. Qua gương chiếu hậu bên trong xe, ánh mắt họ lại chạm nhau một lần nữa.
Lần này, Trần không lảng tránh. Anh nhìn cô qua gương một cách trực diện, sâu thẳm. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, sự im lặng của Trần và An giống như một dòng điện ngầm chảy dưới chân Vân. Vân vẫn nói, vẫn cười, nhưng dường như cô ấy cũng bắt đầu cảm nhận được sự "lệch pha" này. Cô ấy bất ngờ im lặng, quay đầu nhìn ra phía sau.
"Hai người sao thế? Sao im lặng vậy?"
"Tôi đang tập trung lái xe, trời mưa đường trơn," Trần trả lời bằng giọng bằng phẳng, không một chút gợn sóng.
"Còn cậu, An? Cậu mệt à?" Vân hỏi, tay cô ấy đưa ra phía sau, chạm vào đầu gối của An.
Cú chạm của Vân khiến An giật mình như bị bỏng. "À... mình hơi đau đầu một chút. Chắc do áp lực công việc ở tòa soạn thôi."
Trần nhìn vào gương chiếu hậu, thấy An đang run rẩy dưới cái nắm tay của Vân. Anh siết chặt vô lăng, một hành động vô thức thể hiện sự bất lực. Anh muốn bảo vệ An, nhưng chính sự hiện diện của anh lại là nguyên nhân khiến cô bị "tra tấn" bởi lòng tốt của Vân.
Khi xe dừng trước cửa chung cư của An, Trần xuống xe, cầm ô che cho cô vào sảnh. Vân định bước xuống theo nhưng Trần ngăn lại: "Em cứ ngồi trong xe đi, sàn sũng nước đấy, hỏng mất đôi giày mới của em."
Vân nghe lời, ngồi lại trong xe, nhưng cô ấy hạ kính cửa sổ xuống để nhìn theo họ.
Dưới bóng ô, chỉ có hai người và tiếng mưa đập vào vải dù bồm bộp. Khoảng cách giữa họ chỉ là vài centimet, nhưng lại như xa vạn dặm.
"An..." Trần khẽ gọi, giọng anh tan vào tiếng mưa.
"Đừng nói gì cả, anh Trần," An ngắt lời, cô không dám ngẩng đầu lên. "Làm ơn, hãy quay lại xe với Vân đi. Cô ấy đang nhìn chúng ta."
Trần im lặng một giây, rồi anh đưa tay ra, như muốn chạm vào lọn tóc ướt trên trán cô, nhưng rồi anh khựng lại giữa chừng. Anh chỉ khẽ xoay cán ô, che hoàn toàn cho An, mặc kệ một bên vai áo vest của mình đã bị mưa thấm đẫm.
"Cô không thể chạy trốn những tấm gương mãi được đâu, An," Trần nói, từng chữ nặng nề. "Dù cô có quay mặt đi, sự thật vẫn sẽ phản chiếu ở đâu đó."
An bước vội vào sảnh chung cư, không ngoảnh lại. Qua cánh cửa kính của tòa nhà, cô thấy bóng Trần đứng lặng một hồi lâu trong mưa, chiếc ô đen sẫm màu như một nấm mộ cho những cảm xúc không được phép tồn tại. Rồi anh quay lại xe, nơi Vân đang chờ đợi với một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy sự hoài nghi.
Đêm đó, An đứng trước gương trong nhà tắm, nhìn vào chính mình. Cô nhận ra rằng, ánh mắt của Trần trong gương không chỉ là sự đồng cảm, mà nó là một lời tuyên chiến với thực tại. Anh sẽ không im lặng mãi mãi. Và cô, người luôn chọn cách ẩn mình, giờ đây cảm thấy mình như một con mồi đang bị dồn vào đường cùng của sự thật.
Mưa vẫn rơi, rả rích và lạnh lẽo, thấm vào từng thớ thịt của thành phố xám xịt này.