Trận mưa đêm ấy không chỉ làm ướt sũng bờ vai của Trần mà còn đánh gục chút sức đề kháng cuối cùng của An. Sáng hôm sau, cô không thể rời khỏi giường. Cơn sốt ập đến như một hệ quả tất yếu của những ngày dài nén nhịn, nó không chỉ đốt cháy cơ thể cô mà còn làm tan chảy lớp vỏ bọc bình thản mà cô đã dày công xây dựng.
An nằm trong căn hộ nhỏ, hơi thở nóng hổi phả vào không khí tĩnh lặng. Căn phòng ngập mùi sách cũ và mùi ẩm mốc của những bức tường chưa kịp khô sau đợt nồm. Cô với tay lấy điện thoại, định gọi xin phép tòa soạn, nhưng ngón tay cô dừng lại ở tên của Trần trong danh sách cuộc gọi gần đây – một cuộc gọi lỡ mà cô không dám gọi lại.
Cô tắt màn hình, nhắm mắt lại, mặc kệ cái lạnh bắt đầu luồn lách qua lớp chăn mỏng.
Đến gần trưa, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. An nghĩ đó là Vân, người duy nhất có thói quen gõ cửa theo kiểu đòi hỏi như vậy. Cô gắng gượng đứng dậy, đầu óc quay cuồng, bám vào tường để bước ra lối vào. Nhưng khi cánh cửa mở ra, người đứng đó không phải là Vân.
Là Trần.
Anh mặc chiếc áo phông đen đơn giản, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng mà anh không còn buồn che giấu. Trên tay anh là một túi thuốc và một hộp cháo nóng.
“Tôi gọi cho cô mãi không được,” Trần nói, giọng anh khàn đi. Anh không đợi cô mời, bước vào trong và nhanh chóng dùng mu bàn tay chạm lên trán An. “Cô sốt cao quá.”
“Sao anh… sao anh lại đến đây?” An thều thào, cô định đẩy tay anh ra nhưng đôi chân không còn sức lực, khiến cô ngả nghiêng.
Trần nhanh chóng vòng tay qua eo, đỡ lấy cô. Một lần nữa, mùi hương gỗ đàn hương và hơi lạnh từ bên ngoài của anh bao vây lấy cô. Anh đưa cô lại giường, đắp chăn cẩn thận rồi đi vào bếp lấy nước. Mọi cử động của anh đều dứt khoát, tự nhiên như thể anh đã thuộc lòng từng ngóc ngách trong căn hộ của cô, dù đây là lần đầu tiên anh bước chân vào.
“Vân đâu?” An hỏi khi anh quay lại với ly nước ấm.
“Vân có buổi đấu giá ở ngoại thành, cô ấy sẽ không về trước tối nay,” Trần trả lời, anh ngồi xuống mép giường, đưa thuốc cho cô. “Đừng nhắc đến cô ấy lúc này. Hãy lo cho bản thân mình trước đi.”
An nhìn vào mắt anh. Trong cơn mê sảng vì sốt, cô thấy ánh mắt ấy không còn sự thâm trầm thường ngày, mà là một nỗi đau đớn đến xé lòng.
“Anh không nên ở đây, Trần,” An nói, nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt khô khốc. “Nếu Vân biết…”
“Tôi không quan tâm,” Trần ngắt lời, giọng anh thấp nhưng nặng nề như một tảng đá ném vào lòng hồ. “Tôi đã đứng nhìn cô chịu đựng đủ rồi. Mỗi lần cô lùi lại phía sau vì Vân, trái tim tôi lại bị băm nát thêm một chút. Cô tưởng cô đang hy sinh vì tình bạn, nhưng thực chất cô đang giết chết cả ba chúng ta.”
Trần cầm lấy bàn tay đang run rẩy của An, siết chặt. “Sự tử tế của cô là một loại xiềng xích, An ạ.”
An không trả lời. Cô không còn sức để tranh luận. Thuốc bắt đầu có tác dụng, hoặc có lẽ là hơi ấm từ bàn tay Trần đã vỗ về cô, An dần chìm vào giấc ngủ chập chờn. Trong cơn mơ, cô thấy mình và Trần đang đứng dưới một cơn mưa không bao giờ dứt, và Vân đứng từ xa, tay cầm một bó hoa bách hợp đã héo úa, nhìn họ với nụ cười vỡ vụn.
Khoảng hai tiếng sau, An tỉnh dậy bởi tiếng động ở phòng khách. Cơn sốt đã hạ đôi chút nhưng đầu vẫn còn nặng trĩu. Cô nghe thấy tiếng nói chuyện – giọng của một người phụ nữ.
Tim An thắt lại. Là Vân.
“Anh đến đây từ bao giờ?” Giọng Vân vang lên, không còn sự nũng nịu thường thấy mà thay vào đó là một sự sắc lạnh đến đáng sợ.
“Khoảng hai tiếng trước. An không nghe điện thoại, tôi lo có chuyện chẳng lành nên qua kiểm tra,” giọng Trần vẫn bình thản, nhưng có một sự cứng cỏi lạ thường.
“Anh lo cho cô ấy đến mức bỏ cả cuộc họp chiều nay sao?” Tiếng bước chân của Vân tiến gần về phía phòng ngủ. “Và tại sao anh lại biết địa chỉ chính xác phòng của An? Mình chơi với cậu ấy mười năm còn phải nhìn số nhà, vậy mà anh…”
Cánh cửa phòng ngủ bật mở. Vân đứng đó, vẫn lộng lẫy trong bộ đồ hiệu nhưng gương mặt đã tái đi vì giận dữ và nghi ngờ. Cô nhìn thấy Trần đang đứng bên cạnh giường của An, tay vẫn còn cầm chiếc khăn ấm vừa dùng để lau trán cho cô.
An ngồi dậy, hơi thở dồn dập: “Vân… mình…”
Vân không nhìn An. Cô nhìn thẳng vào Trần. “Anh giải thích đi.”
Trần đặt chiếc khăn xuống, anh không hề lùi bước. “An bị sốt cao. Cô ấy cần người chăm sóc. Nếu em ở đây, em sẽ làm gì?”
“Tôi sẽ gọi bác sĩ, chứ không phải tự mình đến đây và đóng vai người tình chăm sóc!” Vân gằn giọng, đôi mắt cô rực cháy. Cô quay sang An, ánh nhìn như muốn xuyên thấu tâm can người bạn thân nhất. “An, cậu nói đi. Cậu bị ốm, sao không gọi cho mình? Sao người đầu tiên xuất hiện ở đây lại là người đàn ông của mình?”
Căn phòng rơi vào một sự im lặng tàn nhẫn. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc như đếm ngược thời gian sụp đổ của một mối quan hệ. An cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Cô nhìn thấy sự tổn thương sâu sắc trong mắt Vân, và cô nhìn thấy sự quyết liệt trong mắt Trần.
Trần khẽ thở dài, anh bước lại gần Vân, đặt tay lên vai cô ấy. “Vân, em bình tĩnh lại đi. Đừng làm loạn ở đây khi An đang ốm.”
Vân hất tay Trần ra. Cô cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự cay đắng vô hạn. “Làm loạn? Anh bảo em làm loạn sao? Anh đang bảo vệ cậu ấy trước mặt em sao?”
Vân bước lại gần giường, nhìn xuống bát cháo vẫn còn hơi ấm trên bàn. Cô nhận ra đó là loại cháo ở cửa hàng mà Trần rất thích. Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng nó đủ để thổi bùng ngọn lửa trong lòng cô.
“An, mình luôn nghĩ cậu là bến đỗ bình yên của mình. Mình kể cho cậu nghe mọi thứ, mình tin tưởng cậu hơn bất cứ ai,” Vân nói, giọng cô run lên. “Nhưng hôm nay, nhìn hai người trong căn phòng này… mình thấy mình mới là kẻ xa lạ.”
Vân quay lưng, bước nhanh ra khỏi căn hộ. Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn nhà nghe chát chúa như tiếng đổ vỡ.
Trần định đuổi theo nhưng An kéo áo anh lại. “Đi đi… làm ơn hãy đi theo cô ấy,” cô khóc nấc lên. “Đừng để mọi chuyện tệ hơn nữa.”
Trần đứng lặng giữa phòng, nhìn bóng Vân khuất sau cánh cửa, rồi lại nhìn An đang run rẩy trên giường. Anh biết, nếu anh bước đi bây giờ, anh sẽ lại một lần nữa đẩy An vào bóng tối. Nhưng nếu anh ở lại, anh sẽ chính thức tuyên chiến với Vân.
Cuối cùng, Trần cúi xuống, khẽ vuốt tóc An. “Nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ giải quyết.”
Khi Trần rời đi, căn phòng chỉ còn lại mình An và mùi hương của sự đổ vỡ. Cô nhận ra, cơn sốt này có thể hạ, nhưng vết thương mà họ vừa gây ra cho nhau sẽ không bao giờ lành lại được. Sự hiện diện của Trần, sự tử tế của anh, giờ đây đã chính thức trở thành một loại vũ khí sát thương mà nạn nhân đầu tiên chính là tình bạn mười năm của cô.
Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi. Một cơn mưa lạnh lẽo, báo hiệu những ngày dông bão sắp tới.