MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Ngọt NgàoChương 1

Tội Lỗi Ngọt Ngào

Chương 1

604 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa trút xuống thị trấn cổ như muốn rửa trôi đi cái không khí oi nồng của những ngày cuối hạ. Tiếng nước xối xả đập vào mái ngói âm dương của phủ Trần gia, tạo thành một bản nhạc đều đặn nhưng nặng nề. Trong gian nhà chính, mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, cố gắng xua đi hơi lạnh của đất ẩm, nhưng dường như nó chỉ càng làm không gian thêm phần u tịch.

Lê Diệp Hạ đứng bên khung cửa sổ gỗ chạm trổ cầu kỳ, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vườn vắng lặng. Ánh chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, soi sáng khuôn mặt thanh tú nhưng đượm buồn của cô. Ở tuổi hai mươi lăm, Hạ mang vẻ đẹp của một nhành lan trong bóng tối—thanh cao, lặng lẽ và dường như đang héo mòn dần trong chính sự đủ đầy của gia tộc làm gốm nức tiếng này.

Tiếng bước chân trầm đục vang lên từ phía sau. Không cần quay lại, cô cũng biết đó là Vũ Thành, chồng mình.

“Vẫn chưa đi ngủ sao?” Giọng Thành khô khốc, giống như những thớ gỗ lâu ngày không được chạm đến.

“Em đợi anh. Hôm nay xưởng nhiều việc quá phải không?” Hạ xoay người, bàn tay nhỏ nhắn kín đáo vân vê tà áo dài bằng lụa mỏng.

Thành không trả lời trực tiếp, anh chỉ nới lỏng chiếc khuy áo cổ, ánh mắt lướt qua vợ mình như lướt qua một món đồ mỹ nghệ quen thuộc trong nhà. Sự hiện diện của cô trong căn phòng này là một điều hiển nhiên, nhưng dường như từ lâu, anh đã quên mất việc phải nhìn sâu vào đôi mắt ấy.

“Ngày mai Duy về.” Thành nói, giọng có chút biến chuyển. “Nó đi biền biệt bảy năm, lần này về để lo đại lễ của dòng họ. Em thu xếp lại gian phòng phía Tây cho nó.”

Hạ khựng lại một nhịp. Trần Vũ Duy—người em chồng mà cô chỉ mới gặp qua vài lần ngắn ngủi trong những bức ảnh cũ và những lời kể rời rạc của người làm. Trong ký ức nhạt nhòa của cô, Duy là một sự tồn tại hoàn toàn đối lập với Thành: phóng túng, rực rỡ và không thể nắm bắt.

“Vâng, em biết rồi.” Cô khẽ cúi đầu, che đi sự xao động vô cớ trong lòng.

Đêm đó, mưa vẫn không ngớt. Hạ nằm trên chiếc giường gỗ lim bóng loáng, cảm giác hơi lạnh của Thành tỏa ra từ phía bên kia chiếc gối ôm đại thụ. Họ nằm cạnh nhau, nhưng giữa họ là một vực thẳm của sự im lặng. Hạ đưa tay chạm nhẹ vào lồng ngực mình, nơi nhịp tim đang đập một cách lạ lùng. Cô tự hỏi, sự trở về của người đàn ông tên Duy kia sẽ mang lại điều gì cho căn phủ tĩnh mịch này?

Một tia chớp lại lóe lên, soi rõ bức tranh sơn dầu treo đơn độc trên tường—một tác phẩm hiếm hoi mà Duy gửi về từ phương xa năm ngoái. Đó là một bông hoa trà đỏ rực giữa nền tuyết trắng, vừa kiêu hãnh vừa như đang gào thét vì cô độc. Hạ nhìn bông hoa ấy cho đến khi đôi mắt mỏi nhừ, không hề hay biết rằng, ở phía bên kia thị trấn, trong bóng tối của màn mưa, một chuyến xe đang chậm rãi lăn bánh về phía cổng lớn của Trần gia, mang theo hơi thở của một cơn bão sắp sửa quét qua cuộc đời cô.