Sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá trúc thi thoảng lại rơi tí tách xuống mặt đất ẩm. Phủ Trần gia vốn tĩnh lặng nay bỗng trở nên rộn ràng hơn thường lệ. Người làm tất bật quét dọn, lau chùi những bình gốm cổ đặt dọc hành lang để đón chào cậu hai trở về.
Diệp Hạ dậy từ sớm. Cô chọn một chiếc áo dài màu xanh lơ nhạt, mái tóc đen mượt được bới gọn gàng bằng chiếc trâm bạc. Cô đứng trong gian phòng phía Tây, kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, bộ chăn ga lụa tơ tằm phẳng phiu, và trên bàn trà, cô khéo léo đặt một bình hoa sen trắng vừa hái ngoài hồ. Mọi thứ đều chỉnh chu, ngăn nắp đúng như bổn phận của một người chị dâu đảm đang.
Gần trưa, một chiếc xe màu đen sang trọng đỗ lại trước cổng lớn. Vũ Thành đích thân ra đón em trai. Hạ đứng ở bậc thềm nhà chính, bàn tay vô thức siết nhẹ tà áo lụa.
Từ trên xe, một người đàn ông bước xuống. Khác hẳn với vẻ cứng nhắc, nghiêm nghị trong bộ đồ tây của Vũ Thành, người đàn ông này mặc một chiếc sơ mi trắng phanh nhẹ cúc cổ, khoác bên ngoài chiếc áo khoác mỏng màu cát cháy. Dáng người anh cao lớn, bờ vai rộng và mái tóc hơi lộn xộn một cách có chủ đích.
"Anh cả."
Giọng nói ấy vang lên, trầm thấp và có chút khàn đục như tiếng dây đàn cello. Khi Duy bước vào sân, ánh nắng sau mưa rọi thẳng lên khuôn mặt anh. Đó là một gương mặt góc cạnh với sống mũi cao và đôi mắt sắc sảo, mang theo cái vẻ phong trần của một người đã đi qua nhiều vùng đất.
Thành vỗ mạnh vào vai em trai, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi: "Về là tốt rồi. Vào nhà đi, chị dâu chú đã chuẩn bị mọi thứ cả rồi."
Duy dừng bước. Anh ngước mắt nhìn lên bậc thềm, nơi Diệp Hạ đang đứng. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng lại.
Hạ cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng khi ánh mắt của Duy khóa chặt lấy cô. Đó không phải là cái nhìn cung kính của một người em chồng, mà là một ánh nhìn trực diện, sâu hoắm và đầy sự quan sát. Nó khiến cô có cảm giác như lớp áo dài mỏng manh kia chẳng thể che giấu được sự bối rối đang dâng trào trong lòng.
"Duy, đây là Hạ, vợ của anh." Thành giới thiệu.
Hạ cố giữ giọng mình bình tĩnh, cô khẽ cúi đầu: "Chào chú, chú mới về chắc mệt lắm. Phòng của chú tôi đã sắp xếp xong rồi."
Duy không đáp ngay. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Mùi thuốc lá lẫn với mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm từ người anh xộc vào cánh mũi cô—một mùi hương mạnh mẽ, lạ lẫm và đầy tính xâm lược, khác hẳn với mùi trầm hương cũ kỹ mà cô vẫn ngửi mỗi ngày.
"Chào chị dâu."
Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh mắt anh lướt chậm từ đôi môi đang mím chặt của cô xuống đến đôi bàn tay đang run rẩy giấu sau tà áo. "Làm phiền chị quá. Nhưng có lẽ... những thứ 'cũ' ở đây cần một chút hơi thở mới, chị nhỉ?"
Câu nói của Duy khiến Thành hơi nhíu mày vì không hiểu hết ý tứ, nhưng Hạ thì lại thấy tim mình đập lệch một nhịp. Cô cảm nhận được sự khiêu khích ngầm ẩn trong lời nói ấy. Anh không nhìn căn nhà, anh đang nhìn cô.
Bữa trưa hôm đó diễn ra trong bầu không khí lạ lùng. Thành mải mê nói về những dự án gốm sứ và đại lễ sắp tới, còn Duy chỉ thỉnh thoảng ậm ừ, đôi mắt anh không rời khỏi người phụ nữ đang lặng lẽ xới cơm bên cạnh. Dưới gầm bàn gỗ, mỗi khi Hạ vô tình di chuyển, cô lại cảm thấy hơi nóng từ đôi chân dài của Duy sát sạt ngay cạnh, chỉ cần một milimet nữa là có thể chạm vào nhau.
Sự hiện diện của Duy giống như một mồi lửa ném vào kho thóc khô. Diệp Hạ biết, cuộc sống lặng lẽ như mặt hồ mùa thu của cô, từ giây phút này, sẽ không bao giờ bình yên được nữa.