MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Ngọt NgàoChương 3

Tội Lỗi Ngọt Ngào

Chương 3

840 từ · ~5 phút đọc

Sau bữa trưa, Vũ Thành có việc gấp phải lên xưởng gốm trên thị trấn, để lại Duy và Hạ trong không gian tĩnh mịch của phủ Trần gia. Ánh nắng chiều xiên khoai qua những tán cây cổ thụ, đổ những bóng dài loang lổ xuống sân đình lát gạch bát tràng.

Hạ cố tránh sự hiện diện của Duy bằng cách ra sân đình để kiểm tra những mẻ gốm thô vừa được đưa từ lò ra. Cô cầm một chiếc bình nhỏ, tập trung soi xét những đường vân chưa hoàn thiện, cố tỏ ra bận rộn để xua đi cảm giác bất an đang nhen nhóm.

"Gốm của nhà mình vẫn giữ lối cũ, nhưng dường như thiếu đi cái 'hồn' của người tạo tác."

Tiếng nói vang lên ngay sát sau lưng khiến Hạ giật mình, suýt nữa làm rơi chiếc bình. Duy đã đứng đó từ bao giờ, một tay đút túi quần, tay kia cầm một điếu thuốc chưa châm. Anh không nhìn bình gốm, anh nhìn vào những ngón tay thon dài của cô đang bám chặt lấy vành sứ.

"Chú Duy... chú không nghỉ ngơi sao?" Hạ hơi lùi lại, giữ khoảng cách.

Duy tiến thêm một bước, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thản kia. "Ở bên kia tôi ngủ đủ rồi. Về đây, tôi thấy có nhiều thứ đáng để ngắm hơn là ngủ."

Hạ quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt nóng bỏng ấy. "Chú vừa về, có lẽ chưa quen với nhịp sống ở đây. Mọi thứ ở Trần gia đều tuân theo quy tắc, cũ kỹ và nghiêm cẩn. Chú đừng thấy lạ."

"Quy tắc sao?" Duy khẽ cười, một điệu cười trầm đục vang lên trong lồng ngực. Anh bước vòng quanh cô, giống như một con báo đang thám thính con mồi. "Tôi thấy chị mới là người đang sống ép mình vào cái quy tắc đó. Một người phụ nữ như chị... đáng lẽ phải thuộc về những thứ rực rỡ hơn là cái màu xám xịt của đất sét này."

Hạ cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Chưa một ai trong phủ này, kể cả Thành, từng nói với cô những lời trực diện và mang tính khơi gợi như thế. Cô cố giữ giọng nghiêm nghị: "Tôi là vợ của anh trai chú. Chú nên giữ chừng mực trong lời nói."

Duy dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Hạ có thể thấy rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt phong trần của anh. Anh cúi thấp người, ghé sát vào tai cô, mùi thuốc lá và gỗ tuyết tùng phả vào làn da nhạy cảm nơi cổ Hạ, khiến cô rùng mình.

"Tôi chỉ nói sự thật. Chị dâu, chị có biết không? Ánh mắt chị lúc nãy nhìn vào bình gốm... nó không phải là sự tận tâm, mà là sự khao khát được giải thoát."

Hạ bối rối, cô xoay người định bỏ đi thì vấp phải một chồng gạch thô dưới chân. Cơ thể cô đổ về phía trước. Theo bản năng, Duy đưa tay ra đỡ. Bàn tay rộng lớn, thô ráp của anh siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh Hạ vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Trong một khoảnh khắc, không gian như ngưng đọng. Hạ áp sát vào ngực Duy, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh và đều đặn của người đàn ông trẻ tuổi. Sức nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp lụa mỏng, lan tỏa vào da thịt cô như một dòng điện. Hạ ngước lên, và ngay lập tức bị nhấn chìm trong ánh mắt của Duy—một ánh mắt đầy dục vọng, sự chiếm hữu và cả một chút thách thức.

Hạ run rẩy, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Ở giữa sân đình tôn nghiêm, trước bàn thờ tổ tiên xa xa, hành động này là một sự sỉ nhục vào gia phong. Nhưng trong thâm tâm cô, một cảm giác tê dại lạ lùng đang lan tỏa, lấn át cả nỗi sợ hãi.

"Buông... buông tôi ra..." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt không chút sức lực.

Duy không buông ngay. Anh từ từ nới lỏng vòng tay nhưng vẫn để những ngón tay lướt nhẹ qua mạn sườn cô, một sự đụng chạm cố ý đầy mơn trớn.

"Chị dâu, bình gốm này... bị nứt rồi."

Anh chỉ tay vào chiếc bình dưới đất đã vỡ làm đôi sau cú va chạm, rồi nhìn thẳng vào mắt cô, ẩn ý: "Thứ gì đã nứt, thì dù có hàn gắn lại, bên trong vẫn là những mảnh vỡ."

Duy quay lưng đi, để lại Hạ đứng chôn chân giữa sân đình nắng cháy. Tim cô đập loạn xạ, lòng bàn tay còn vương lại hơi ấm kinh người của anh. Cô biết, người đàn ông này không chỉ về để lo lễ tổ, anh ta về để phá vỡ mọi quy tắc mà cô đã dày công bám víu bấy lâu nay.