MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Ngọt NgàoChương 4

Tội Lỗi Ngọt Ngào

Chương 4

796 từ · ~4 phút đọc

Hoàng hôn buông xuống, bóng tối bao trùm lấy những gian nhà gỗ lim già cỗi. Trong gian nhà chính, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những bộ phản gỗ bóng loáng, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự trang nghiêm. Bữa cơm tối đã được dọn sẵn trên chiếc bàn tròn giữa nhà, nhưng không khí lại lặng lẽ đến mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiến gỗ trong cột đình.

Vũ Thành ngồi ở vị trí chủ gia, gương mặt anh vẫn bình thản, đôi mắt tập trung vào bát canh nghi ngút khói. Hạ ngồi bên cạnh, lặng lẽ xới cơm, đôi bàn tay cô thỉnh thoảng lại run lên nhẹ khi chạm vào những chiếc bát sứ trắng. Đối diện họ là Duy. Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà đơn giản, nhưng phong thái phóng khoáng của anh vẫn lạc lõng vô cùng giữa sự cổ hủ của căn nhà này.

"Hôm nay xưởng gốm có đơn hàng mới từ Nhật, chắc anh phải ở lại xưởng vài đêm để giám sát lò nung." Thành phá vỡ sự im lặng bằng một câu thông báo khô khan.

Hạ khựng lại, chiếc muôi xới cơm khẽ chạm vào thành bát tạo nên một tiếng con vang lên lạc lõng. "Anh đi ngay tối nay sao?"

"Ừ, công việc không đợi được." Thành đáp, rồi quay sang Duy. "Duy, chú ở nhà có gì thì giúp chị dâu chú quán xuyến mấy việc vặt. Tiện thể xem lại mấy mẫu họa tiết cho lễ tế sắp tới."

Duy chậm rãi gắp một miếng măng đắng, nhai kỹ rồi mới ngước mắt lên. Ánh mắt anh không nhìn Thành mà lại xoáy thẳng vào Hạ, người đang cúi gằm mặt tránh né.

"Anh cứ yên tâm. Tôi sẽ chăm sóc... mọi thứ ở đây thật chu đáo."

Hai chữ "mọi thứ" được Duy nhấn giọng một cách đầy ẩn ý. Hạ cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Dưới gầm bàn, cô cố thu chân lại, nhưng sự hiện diện của Duy quá lớn, như một áp lực vô hình bao trùm lấy cô.

Bữa cơm tiếp tục trong sự ngột ngạt. Thành mải mê nói về những kỹ thuật nung gốm, về danh tiếng dòng họ mà không hề nhận thấy bầu không khí lạ lùng giữa vợ và em trai mình. Trong khi đó, Duy vẫn giữ thái độ dửng dưng, thỉnh thoảng anh lại nhấp một ngụm rượu nhỏ, đôi mắt không rời khỏi làn da trắng ngần dưới ánh đèn của Hạ.

Bất chợt, dưới lớp khăn trải bàn dài, Hạ cảm thấy một vật gì đó chạm nhẹ vào mu bàn chân mình. Cô giật mình suýt đánh rơi đũa. Đó là mũi chân của Duy. Anh không hề rút lại, mà trái lại, còn thản nhiên lướt nhẹ dọc theo cổ chân cô qua lớp quần lụa mỏng.

Hạ bàng hoàng nhìn lên. Duy vẫn đang thản nhiên đối thoại với anh trai về việc trùng tu nhà thờ họ, gương mặt anh không chút biến sắc, nhưng đôi mắt anh khi nhìn cô lại rực lên một ngọn lửa đầy thách thức. Sự đụng chạm ấy nóng hổi, thô báp và đầy tính chiếm đoạt.

Hạ muốn đứng dậy, muốn hét lên, nhưng cô không thể. Sự gia giáo và cái danh hiệu "vợ của Vũ Thành" như một sợi dây xích vô hình trói chặt cô tại chỗ. Cô chỉ biết bám chặt lấy cạnh bàn, gương mặt đỏ bừng vì vừa xấu hổ, vừa sợ hãi, vừa có một sự kích thích không tên đang âm ầm trỗi dậy.

"Hạ, em không khỏe sao? Mặt đỏ quá." Thành vô tình hỏi, mắt vẫn không rời khỏi chén rượu.

"Em... em thấy hơi ngột ngạt. Chắc do thời tiết sắp đổi mùa." Cô lắp bắp, giọng nói lạc đi.

Duy khẽ nhếch môi, anh thu chân lại, nhàn nhã buông một câu: "Đúng là thời tiết này dễ khiến người ta phát hỏa. Chị dâu nên chú ý... tránh xa những thứ quá nóng."

Bữa cơm kết thúc khi Thành đứng dậy chuẩn bị hành lý để lên xưởng. Tiếng xe máy rời đi khỏi cổng lớn vang lên như một hồi chuông báo động đối với Hạ. Thành đi rồi, căn phủ rộng lớn này giờ đây chỉ còn lại cô và người đàn ông có đôi mắt của một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối.

Hạ vội vàng thu dọn bát đĩa, muốn nhanh chóng trốn vào phòng mình. Nhưng khi cô vừa bước vào gian bếp tối lờ mờ, một bóng đen cao lớn đã đổ sụp xuống từ phía sau, chặn đứng đường lui của cô ngay sát cạnh bàn nước.

Mùi tuyết tùng nồng đượm lại bao vây lấy cô.