MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Ngọt NgàoChương 5

Tội Lỗi Ngọt Ngào

Chương 5

828 từ · ~5 phút đọc

Tiếng động cơ xe của Vũ Thành lịm dần phía sau cổng lớn, trả lại cho phủ Trần gia một sự tĩnh lặng đến gai người. Hạ đứng trong gian bếp, đôi tay run rẩy bám chặt vào mép bàn gỗ. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông đang đứng ngay sau lưng mình. Duy không chạm vào cô, nhưng khoảng cách giữa họ gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở trầm ổn của anh.

"Chị dâu sợ tôi đến vậy sao?" Giọng Duy vang lên, thấp và khàn, như một lời thì thầm rót thẳng vào đại não.

Hạ không quay lại, cô cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Chú Duy, đêm đã muộn rồi, chú nên về phòng nghỉ ngơi. Tôi còn phải dọn dẹp."

"Dọn dẹp sao? Những thứ này để người làm lo là được." Duy bước lên một bước, cánh tay anh vươn ra, chống mạnh xuống mặt bàn ngay cạnh tay Hạ, khóa chặt cô vào không gian nhỏ hẹp giữa cơ thể anh và kệ bếp. "Tôi có thứ này muốn cho chị xem. Ở thư phòng."

"Tôi không muốn xem gì cả."

"Là bức họa tôi vẽ về chị. Chị chắc chắn là không muốn xem chứ?"

Câu nói của Duy khiến Hạ sững sờ. Anh vẽ cô? Từ bao giờ? Sự tò mò len lỏi vào tâm trí, lấn át cả nỗi sợ hãi. Duy không đợi cô trả lời, anh buông tay ra, xoay người đi về phía dãy hành lang dài dẫn tới thư phòng phía Tây. Hạ đứng chôn chân một lúc, rồi như bị một loại ma lực nào đó dẫn dắt, cô lầm lũi bước theo sau bóng lưng cao lớn ấy.

Thư phòng của Duy ngập tràn mùi tinh dầu thông và mùi hăng hắc của màu vẽ. Trên những giá gỗ cao ngất, thay vì những chồng sổ sách khô khan của Thành, là hàng loạt những cuộn giấy và toan vẽ ngổn ngang. Giữa phòng, một giá vẽ lớn được phủ bởi tấm vải lanh màu xám.

Duy đi tới, dứt khoát kéo tấm vải xuống.

Hạ nín thở. Trên mặt toan là hình bóng một người phụ nữ ngồi bên khung cửa sổ sổ gỗ, gương mặt nửa sáng nửa tối. Đường nét không quá chi tiết nhưng lại lột tả được trọn vẹn sự u sầu, nét mong manh và cả sự khát khao ẩn giấu trong đôi mắt của cô. Đó chính là Hạ của đêm mưa hôm qua, lúc cô đứng đợi Thành trở về.

"Chú... chú vẽ tôi từ khi nào?" Hạ thốt lên, giọng lạc đi.

Duy tiến lại gần cô, ánh đèn dầu leo lét trên bàn làm nổi bật những đường nét nam tính trên khuôn mặt anh. "Từ lúc tôi vừa bước chân vào căn nhà này. Chị giống như một đóa lan bị nhốt trong lồng kính, xinh đẹp nhưng đang chết dần vì thiếu hơi ấm."

Bàn tay Duy bất chợt nâng lên, ngón cái thô ráp lướt nhẹ qua gò má mịn màng của Hạ. Cô giật mình định lùi lại, nhưng lưng đã chạm phải cạnh bàn gỗ cứng ngắc.

"Đừng..." Hạ thầm thì, nhưng hơi thở cô đã trở nên dồn dập.

"Anh tôi là một thợ làm gốm giỏi, nhưng anh ấy không biết cách thưởng thức một kiệt tác sống." Duy cúi thấp đầu, môi anh chỉ còn cách tai cô vài milimet. "Bức họa này vẫn còn dang dở. Chị biết nó thiếu gì không?"

Hạ run rẩy, đôi mắt cô nhắm nghiền lại khi cảm nhận được bờ môi của Duy chạm khẽ vào thùy tai mình. Một cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân cô mềm nhũn.

"Nó thiếu... sự sống."

Duy vừa nói vừa vòng tay ra sau eo Hạ, kéo mạnh cô áp sát vào người mình. Lần này, không còn sự ngăn cách của chiếc bàn ăn hay sự hiện diện của Thành, hơi nóng từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau qua lớp áo mỏng. Hạ cảm nhận rõ ràng sự rắn rỏi của cơ bắp và nhịp tim đập loạn của Duy.

Trong bóng tối của thư phòng, giữa những bức họa dang dở và mùi màu vẽ nồng đậm, Hạ cảm thấy lý trí của mình đang tan chảy như sáp nến. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nên tát vào mặt người đàn ông ngông cuồng này, nhưng đôi tay cô lại phản bội chủ nhân, chúng vô thức bám chặt vào vai áo của Duy như tìm kiếm một điểm tựa.

"Duy... không được..."

Lời từ chối yếu ớt bị nuốt chửng khi Duy bất ngờ cúi xuống, nụ hôn của anh không đặt lên môi mà lướt nhẹ từ cổ lên đến xương quai xanh của cô, đầy tính khiêu khích và chiếm hữu. Ở nơi góc tối của Trần gia, tội lỗi bắt đầu đâm chồi, ngọt ngào và tàn nhẫn.