Căn thư phòng phía Tây của phủ Trần gia vốn là nơi yên tĩnh nhất, nay lại trở thành tâm điểm của những luồng sóng ngầm. Mùi hương trầm từ đỉnh đồng cổ lan tỏa, đặc quánh và lẩn khuất trong từng nhịp thở dồn dập của hai con người đang đứng giữa ranh giới của đạo đức và bản năng.
Duy buông môi Hạ ra, nhưng đôi tay anh vẫn siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô. Ánh mắt anh không hề có sự né tránh, nó rực cháy một thứ dục vọng nguyên bản và sự chiếm hữu đến cực đoan.
"Hạ, chị có ngửi thấy mùi trầm này không?" Duy thì thầm, giọng khàn đặc. "Nó thanh tao, nhưng nó cũng che giấu đi tất cả những mùi hương khác... giống như cái cách chị đang cố che giấu sự khao khát này đằng sau bộ áo dài kín cổng cao tường vậy."
Hạ hổn hển, lồng ngực phập phồng. Cô định đẩy anh ra để nhặt chiếc bút lông dưới đất, nhưng tiếng bước chân loẹt quẹt ngoài hành lang khiến cả hai cứng đờ người.
"Bà chủ ơi, tôi mang trà và bánh đậu xanh lên cho cậu Duy và bà ạ."
Đó là tiếng của bà vú già. Tim Hạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hốt hoảng nhìn xuống chiếc áo dài đã hơi xộc xệch và mái tóc có vài lọn xõa xuống. Duy nhanh chóng buông cô ra, anh bình thản ngồi xuống ghế, cầm lấy một cuộn giấy họa tiết, dáng vẻ điềm nhiên như thể anh vừa trải qua một buổi luận bàn nghệ thuật nghiêm túc.
"Vào đi." Duy cất tiếng, giọng bình thản đến lạ lùng.
Cánh cửa gỗ mở ra, bà vú già bước vào với chiếc khay trên tay. Bà vú là người làm lâu năm, đôi mắt bà tinh tường dù đã mờ đục theo thời gian. Bà đặt khay trà xuống bàn, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc bình sứ trắng có những nét vẽ loang lổ dưới đất, rồi dừng lại trên gương mặt đỏ bừng bất thường của Diệp Hạ.
"Bà chủ... trong phòng hơi nóng sao mà mặt bà đỏ quá vậy? Hay để tôi mở thêm cửa sổ cho thoáng?" Bà vú hỏi, giọng mang theo một sự nghi hoặc kín đáo.
Hạ vội vàng quay đi, vờ như đang tìm kiếm lọ màu vẽ. "Không... không cần đâu vú. Tại lò than trong phòng hơi nóng thôi. Vú cứ để trà đó rồi xuống trước đi."
Duy cầm tách trà lên, thong thả nhấp một ngụm, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào bóng lưng run rẩy của Hạ. "Vú này, gốm muốn đẹp thì phải giữ nhiệt độ thật ổn định. Chỉ cần một chút gió lạ vào lúc này, gốm sẽ nứt ngay. Vú hiểu ý tôi chứ?"
Bà vú già khựng lại, đôi mắt nheo lại nhìn cậu hai. Lời nói của Duy là lời cảnh cáo, cũng là một sự khẳng định ngầm về quyền uy của anh trong căn phòng này. Bà vú cúi đầu, không nói thêm lời nào, lẳng lặng lui ra ngoài và khép cửa lại. Nhưng cái nhìn cuối cùng của bà trước khi cánh cửa khép hẳn khiến Hạ cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên tim.
Khi tiếng bước chân đã xa dần, Hạ mới dám thở phào, cô quay lại nhìn Duy bằng ánh mắt trách móc. "Chú quá liều lĩnh rồi! Vú là người thân cận với bà nội, nếu vú nghi ngờ..."
"Nghi ngờ thì sao?" Duy đứng dậy, anh không đi về phía cô mà đi về phía đỉnh đồng, tay khuấy nhẹ làn khói trầm đang bay lên. "Chị sợ sự nghi ngờ của người khác, hay sợ chính sự thật đang lớn dần trong lòng mình? Hạ, mùi trầm này có thể che giấu mùi nước hoa trên người tôi vương trên áo chị, nhưng nó không thể che giấu được ánh mắt chị nhìn tôi mỗi khi vắng anh cả."
Anh tiến lại gần, ngón tay dài lướt nhẹ từ gáy lên mang tai cô, nơi mùi hương trầm và mùi cơ thể anh đang hòa quyện vào nhau một cách ám muội.
"Đêm nay, khi trầm trong phủ tàn, tôi sẽ đến."
Câu nói ấy như một bản án tử hình đối với lý trí của Hạ, nhưng lại là một liều thuốc kích thích điên rồ đối với trái tim đang lầm đường lạc lối của cô.