Sáng hôm sau, bầu không khí trong phủ Trần gia mang một vẻ yên ắng lạ lùng. Vũ Duy xuất hiện ở nhà chính với vẻ điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra vào đêm mưa hôm trước. Anh thản nhiên đề nghị với bà nội và các bậc trưởng bối trong nhà rằng muốn giúp Diệp Hạ học cách vẽ họa tiết lên gốm thô, để cô có thể hỗ trợ Vũ Thành trong các đơn hàng lớn.
Vì lợi ích của gia tộc, không ai phản đối. Và thế là, thư phòng phía Tây trở thành "vùng cấm địa" hợp pháp của hai người.
Hạ bước vào thư phòng với trái tim trĩu nặng sự lo âu. Duy đã chuẩn bị sẵn một chiếc bàn dài, trên đó đặt những đĩa màu khoáng tự nhiên và những chiếc bút lông mảnh. Anh đứng bên cửa sổ, ánh nắng buổi sớm tạc nên một bóng hình cao lớn, vừa nghệ sĩ vừa đầy áp lực.
"Lại đây, Hạ." Duy nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng mang tính ra lệnh.
Hạ tiến lại gần, cầm lấy chiếc bút lông một cách ngượng nghịu. Cô cố gắng tập trung vào chiếc bình sứ trắng tinh khôi đặt trước mặt, nhưng sự hiện diện của Duy ngay sát bên cạnh khiến các đầu ngón tay cô tê dại.
"Cầm bút phải lỏng tay, nhưng tâm phải tĩnh." Duy bước ra phía sau cô.
Anh không đứng xa, mà áp sát lồng ngực mình vào lưng Hạ. Một bàn tay anh bao phủ lấy bàn tay đang cầm bút của cô, bàn tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên eo cô, giữ cho cô không được lùi lại. Hạ rùng mình, hơi thở của cô trở nên ngắn và gấp gáp.
"Duy... chú hứa là chỉ dạy vẽ thôi mà." Cô thì thầm, giọng run rẩy.
"Tôi đang dạy chị đấy thôi." Duy kề sát môi vào tai cô, hơi nóng phả vào làn da nhạy cảm. "Chị phải cảm nhận được đường nét, giống như cách chị cảm nhận hơi ấm của tôi vậy."
Duy bắt đầu dẫn dắt bàn tay Hạ, vẽ những nét uốn lượn mềm mại lên mặt gốm. Nhưng sự chú ý của anh không nằm ở bức vẽ. Những ngón tay anh khẽ lướt qua kẽ tay cô, mơn trớn một cách kín đáo nhưng đầy khiêu khích. Cảm giác da thịt chạm vào nhau trong không gian kín đáo, nơi mà chỉ cần một tiếng động nhẹ bên ngoài cũng có thể khiến họ bị phát hiện, tạo nên một loại kích thích điên rồ.
Duy xoay nhẹ người Hạ lại, chiếc bút lông rơi xuống nền gạch tạo nên một vết màu loang lổ. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn sự hoang mang của cô, đôi bàn tay bắt đầu không yên phận lướt dọc theo đường cong của hông cô.
"Chị biết không, Hạ... gốm trước khi nung rất mềm yếu, chỉ cần một chút sức mạnh là có thể thay đổi hình dạng. Chị cũng vậy."
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy của anh lấn át mọi sự phản kháng cuối cùng. Trong thư phòng ngập tràn mùi màu và hương trầm, buổi học vẽ nhanh chóng biến thành một cuộc chơi của cảm xúc và bản năng. Những nét vẽ dang dở trên chiếc bình sứ trắng trở thành minh chứng thầm lặng cho một mối quan hệ đang dần vượt ra khỏi mọi sự kiểm soát.