Những ngày sau đó, Vũ Thành gần như đóng đô tại xưởng gốm để chuẩn bị cho các chuyến giao hàng đại lễ. Phủ Trần gia rộng lớn giờ đây chỉ còn lại Diệp Hạ và Vũ Duy đối diện với nhau trong những bữa cơm tẻ nhạt và những buổi chiều dài dặc. Sự vắng mặt của Thành giống như một cái van được tháo mở, khiến bầu không khí giữa hai người trở nên đặc quánh, vừa khao khát vừa đầy rẫy sự đề phòng.
Hạ cố gắng giam mình trong phòng hoặc những gian nhà phụ để tránh mặt Duy. Cô sợ ánh mắt như có lửa của anh, sợ cái cách anh gọi "Chị dâu" nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự mơn trớn. Nhưng trong một căn nhà, dù rộng đến đâu, hơi thở của Duy vẫn bao trùm lấy cô như một bóng ma không thể xua đuổi.
Buổi chiều hôm đó, trời lại đổ mưa rào. Những hạt mưa nặng hạt đập vào lá chuối ngoài vườn nghe chát chúa. Hạ đang đứng ở gian bếp phía sau để đun nước trà, hơi nước bốc lên mù mịt khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo.
Bất chợt, một bàn tay thon dài, sạch sẽ vòng từ phía sau, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc gáo dừa trên tay cô đặt xuống. Hạ giật mình, nhưng một bờ ngực rắn chắc đã ép sát vào lưng cô, ngăn không cho cô quay lại.
"Đừng sợ, là tôi." Duy thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu nếp phả nhẹ vào sau gáy cô.
"Chú Duy... bỏ ra. Người làm thấy bây giờ." Hạ run rẩy, đôi tay bám chặt vào cạnh bếp lò nóng hổi.
"Tôi đã cho họ nghỉ sớm để đi xem hội dưới phố rồi. Cả căn nhà này, giờ chỉ có tôi và chị."
Duy xoay người Hạ lại. Ánh lửa từ bếp lò bập bùng soi rạng hai gương mặt đang ở khoảng cách cực gần. Anh không mặc áo khoác, chiếc sơ mi trắng mỏng manh bị ẩm nước mưa dính sát vào cơ bắp cuồn cuộn. Duy nhìn cô, đôi mắt anh đỏ vằn vì sự kìm nén suốt mấy ngày qua.
"Chị định trốn tôi đến bao giờ? Chị định dùng cái danh phận 'chị dâu' đó để làm tấm khiên đến bao giờ?"
"Duy... chúng ta không thể." Hạ nghẹn ngào, nước mắt trực trào. "Anh Thành là anh trai chú, anh ấy là chồng tôi..."
"Anh ấy không ở đây!" Duy gắt nhẹ, bàn tay anh luồn vào mái tóc đen mượt của cô, ép cô phải ngước nhìn mình. "Anh ấy yêu gốm, yêu danh dự họ Trần, nhưng anh ấy có bao giờ hỏi chị có lạnh không, có đau không? Tôi không quan tâm đến gốm, tôi chỉ quan tâm đến người phụ nữ đang đứng trước mặt mình đang héo úa vì cô đơn."
Duy cúi xuống, nụ hôn của anh không còn mang vẻ thăm dò như lần trước mà đầy sự chiếm hữu và thô bạo. Anh hôn như thể muốn nuốt lấy hơi thở của cô, muốn xóa sạch dấu vết của bất kỳ ai khác trên cơ thể này. Hạ vùng vẫy yếu ớt, nhưng đôi tay cô lại phản bội khi chúng vô thức níu lấy vạt áo sơ mi của anh, kéo anh lại gần hơn.
Trong gian bếp nồng mùi khói bếp và hơi nước, giữa tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài che lấp mọi thanh âm, Hạ cảm nhận được sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí. Duy bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ nhẵn thín. Lớp váy lụa mỏng manh bị vén lên, để lộ đôi chân trắng ngần run rẩy dưới ánh lửa.
Sự phản bội lúc này mang một vị ngọt lịm đến đê mê, giống như liều thuốc độc mà người ta sẵn lòng uống cạn để đổi lấy một khắc được sống thật với bản năng.