MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Ngọt NgàoChương 10

Tội Lỗi Ngọt Ngào

Chương 10

654 từ · ~4 phút đọc

Tiếng nến cháy lách tách trong gian phòng ngủ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt sau nụ hôn triền miên. Duy buông môi Hạ ra, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình như muốn khảm cô vào da thịt. Hạ tựa đầu vào vai anh, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim loạn xạ.

Bên ngoài, tiếng gió lùa qua kẽ lá trúc nghe như tiếng thở dài của ai đó đang đứng quan sát từ bóng tối. Hạ bàng hoàng nhận ra mình vừa làm một điều không thể quay đầu. Cô khẽ đẩy Duy ra, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không.

"Chú về đi... làm ơn." Giọng cô lạc đi, mang theo sự run rẩy của kẻ vừa phạm tội.

Duy nhìn cô, ánh mắt anh không có vẻ gì là hối lỗi, chỉ có một sự xót xa thâm trầm. Anh với tay lấy chiếc áo choàng mỏng dưới đất, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. "Hạ, tôi có thể về phòng mình, nhưng tôi không thể mang đi sự thật là chị đã đáp lại tôi. Đừng tự hành hạ mình bằng cảm giác tội lỗi đó."

Duy rời đi lặng lẽ như khi anh đến, chỉ để lại mùi hương tuyết tùng nồng đượm vương vấn trên gối chăn và hơi ấm còn sót lại trên đôi môi sưng mọng của Hạ.

Đêm đó là một đêm trắng. Hạ ngồi bó gối trên giường, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng tối. Cô nghe thấy tiếng gà gáy sang canh, tiếng những người làm bắt đầu lục đục dậy nhóm bếp, tiếng chổi quét lá xào xạc ngoài sân. Mỗi âm thanh đều như một lời buộc tội đanh thép. Cô soi gương, nhìn vào người phụ nữ trong đó — người phụ nữ vừa mới đêm qua thôi vẫn còn là người vợ đức hạnh của Trần Vũ Thành, nhưng giờ đây đã mang trên mình dấu ấn của một kẻ phản bội.

Sáng sớm, Vũ Thành trở về từ xưởng gốm. Gương mặt anh phờ phạc, quần áo đầy bụi than nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui.

"Hạ ơi! Mẻ gốm đại lễ thành công rực rỡ rồi. Màu men xanh ngọc bích đẹp chưa từng thấy!" Thành hồ hởi bước vào phòng, định ôm lấy vợ để chia sẻ niềm vui.

Hạ vô thức lùi lại một bước, gương mặt tái nhợt. "Chúc mừng anh... Em... em hơi nhức đầu, có lẽ tối qua gió máy."

Thành khựng lại, đôi bàn tay đang giơ ra lơ lửng giữa không trung. Anh nhìn vợ, thoáng một chút băn khoăn nhưng rồi sự mệt mỏi và niềm kiêu hãnh về mẻ gốm mới đã lấn át tất cả. "Vậy em nghỉ ngơi đi. Anh tắm rửa rồi sang báo tin cho chú Duy. Chú ấy chắc cũng đang đợi."

Hạ đứng nhìn bóng lưng chồng khuất sau cánh cửa. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực cô, nặng nề và u uất. Cô nhìn xuống bàn trang điểm, nơi cuộn giấy họa tiết Duy để lại đêm qua vẫn nằm đó như một minh chứng sống động.

Phía gian nhà ngoài, tiếng cười nói của Thành và Duy vang lên. Một người anh chân chất hào hứng kể về thành công của dòng họ, một người em điềm tĩnh chúc mừng nhưng ánh mắt lại kín đáo hướng về phía phòng trong.

Hạ bước ra hiên nhà, nhìn lên bầu trời buổi sớm xám xịt. Cô biết, mẻ gốm của Thành có thể thành công, gia tộc Trần gia có thể rạng danh, nhưng trái tim cô đã chính thức rạn nứt. Và phía sau sự yên bình giả tạo này, một cơn bão lòng khác đang thành hình, sẵn sàng cuốn phăng tất cả những gì cô từng cố công gìn giữ.