Đêm nay, xưởng gốm vào kỳ nung đại lễ, Vũ Thành nhắn người làm về báo sẽ ở lại trông lò thêm một đêm nữa. Phủ Trần gia vốn đã rộng nay lại càng trở nên mênh mông và vắng lặng đến lạ thường. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả ngoài vườn trúc chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, thứ âm thanh khiến con người ta dễ rơi vào những suy tưởng không lối thoát.
Hạ ngồi trước bàn trang điểm, đôi bàn tay vô thức vân vê chiếc trâm bạc mà Thành tặng cô dịp kỷ niệm năm ngoái. Cô soi mình trong gương, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt chứa đầy những câu hỏi không có lời đáp. Tại sao cô lại thấy sợ hãi khi chồng vắng nhà, nhưng lại càng sợ hãi hơn sự hiện diện của người đàn ông đang ở gian phòng phía Tây kia?
Cốc... cốc...
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa đêm vắng khiến Hạ giật mình, chiếc trâm bạc rơi xuống mặt gỗ tạo thành một tiếng động chát chúa. Cô nín thở, tim đập loạn nhịp.
"Ai đó?"
"Tôi đây. Duy đây."
Giọng nói trầm thấp của anh vang lên phía sau cánh cửa mỏng manh. Hạ siết chặt vạt áo lụa, cố trấn tĩnh: "Chú Duy, đêm đã khuya rồi. Chú cần gì thì cứ dặn người làm, tôi đã đi ngủ rồi."
"Người làm đều đã ngủ say. Tôi mang theo mẫu họa tiết mới cho đại lễ, anh cả dặn tôi phải thông qua chị vì chị là người hiểu sở thích của các quý bà trong vùng nhất." Duy dừng một chút, giọng anh thấp xuống, mang theo một sự khẩn nài xen lẫn chiếm hữu. "Mở cửa đi, Hạ. Hay chị định để tôi đứng đây cho đến khi mọi người thức dậy?"
Hạ biết tính Duy, anh nói được là sẽ làm được. Sợ sự việc ồn ào sẽ đánh động đến tai những người làm trong phủ, cô đành đứng dậy, run rẩy rút then cài cửa.
Cánh cửa vừa hé mở, mùi hương tuyết tùng quen thuộc cùng hơi lạnh của sương đêm ùa vào. Duy đứng đó, một tay cầm cuộn giấy, tay kia cầm một cây đèn dầu nhỏ. Ánh lửa bập bùng soi rõ những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh, khiến đôi mắt anh trông sâu thẳm và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Duy không đợi cô mời, anh bước vào phòng và khẽ dùng chân gạt cánh cửa khép lại.
"Chú... chú nói có mẫu họa tiết mà?" Hạ lùi lại, giữ khoảng cách.
Duy đặt cây đèn lên bàn, thản nhiên thả cuộn giấy xuống nhưng không hề mở ra. Anh tiến lại gần cô, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực. "Họa tiết chỉ là cái cớ. Tôi vào đây vì tôi biết chị đang không ngủ được. Chị đang nghĩ gì, Hạ? Nghĩ về sự thờ ơ của anh cả, hay đang nghĩ về nụ hôn của tôi chiều nay?"
"Chú im đi!" Hạ gắt khẽ, đôi mắt cô ngân ngấn nước. "Chú không thấy mình quá đáng sao? Tôi là chị dâu của chú, là vợ của anh trai chú!"
"Vậy còn chị?" Duy đột ngột nắm lấy bả vai cô, ép cô phải đối diện với mình. "Chị có thấy mình quá đáng không khi mỗi đêm đều tự lừa dối rằng mình hạnh phúc? Chị có thấy quá đáng không khi cơ thể chị run lên mỗi khi tôi chạm vào, nhưng miệng chị lại nói lời từ chối?"
Những câu hỏi của Duy rơi vào không gian như những nhát búa đóng vào lòng Hạ. Cô không thể trả lời, vì chính cô cũng không biết câu trả lời là gì. Nước mắt không kiềm được trào ra, lăn dài trên gò má mịn màng.
Duy đưa ngón tay lau đi giọt nước mắt ấy, cử chỉ dịu dàng đến đau lòng. "Đừng khóc. Tôi không vào đây để làm chị đau. Tôi vào đây vì tôi không thể chịu nổi khi biết chị đang cô đơn trong căn phòng này."
Anh cúi thấp đầu, trán tì vào trán cô. Trong bóng tối lờ mờ của gian phòng ngủ, nơi vốn dĩ chỉ dành cho vợ chồng, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau. Hạ cảm thấy sự phản kháng của mình đang lịm dần. Những quy tắc đạo đức, những định kiến xã hội bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước sự ấm áp và mãnh liệt từ người đàn ông trước mặt.
"Duy... làm ơn..."
Tiếng thì thầm của Hạ không biết là lời cầu xin anh dừng lại, hay là lời cầu xin anh hãy mang cô đi khỏi sự lạnh lẽo này. Duy không nói thêm lời nào, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và đầy khao khát phủ lấy môi cô, xóa tan mọi câu hỏi không lời đáp giữa đêm đen.