Sáng sớm, không khí trên xưởng gốm nằm ở phía bìa thị trấn đã đặc quánh hơi nóng từ những lò nung hoạt động hết công suất. Tiếng lửa reo, tiếng thợ đập đất tạo nên một nhịp sống hối hả, tách biệt hẳn với sự tĩnh lặng của phủ Trần gia.
Hạ xách theo chiếc lồng ấp bằng mây, bên trong là bữa sáng thanh đạm mà cô tự tay chuẩn bị cho chồng. Theo sau cô là Duy. Anh điềm nhiên giúp cô xách thêm một bình trà lớn, bước đi thong dong như thể việc đi theo chị dâu là một điều hiển nhiên.
"Anh cả! Cơm đến rồi đây." Duy cất tiếng gọi ngay khi vừa bước qua bục cửa xưởng.
Vũ Thành đang lấm lem bùn đất, đôi bàn tay gân guốc đang xoay vần với một khối đất sét trên bàn xoay. Anh ngước lên, đôi mắt mệt mỏi vì thức đêm bỗng sáng lên khi thấy vợ và em trai.
"Hai người đến sớm vậy. Hạ, đặt xuống đó đi em."
Hạ tiến lại gần chồng. Mùi đất sét ẩm, mùi mồ hôi nồng nặc và hơi nóng từ lò nung khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô lấy khăn tay định lau mồ hôi cho Thành, nhưng anh vô thức né tránh: "Tay anh bẩn lắm, em đừng chạm vào."
Cái né tránh ấy, dù là vì quan tâm, nhưng lại khiến Hạ cảm thấy một sự xa cách vô hình. Đúng lúc đó, Duy bước tới. Anh không ngần ngại đặt bình trà xuống ngay cạnh bàn xoay của Thành, rồi tự nhiên cúi xuống nhặt một mảnh sứ vỡ ngay dưới chân Hạ.
"Để tôi giúp anh một tay. Nhìn cái khối đất này của anh... hình như trục xoay bị lệch rồi."
Duy vươn tay điều chỉnh trục xoay. Trong khoảnh khắc đó, khi Hạ đang định nhấc chiếc lồng ấp đặt sang chỗ khác, bàn tay của Duy vô tình — hay hữu ý — phủ lên mu bàn tay cô.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Hạ. Cô giật mình định rụt tay lại, nhưng bàn tay Duy cứng như đá, khẽ siết nhẹ một cái đầy ám muội trước khi buông ra. Mọi việc diễn ra chỉ trong chưa đầy hai giây, ngay trước mắt Thành, nhưng người chồng đang mải mê với khối đất sét kia hoàn toàn không hay biết.
"Cảm ơn chú, Duy. Đúng là chú có con mắt nghệ thuật hơn anh." Thành cười, lau mồ hôi trên trán vào cánh tay áo lấm lem.
Hạ đứng lặng đi, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy xấu hổ và tội lỗi đến mức không dám ngước nhìn chồng. Duy thì trái lại, anh thản nhiên cầm ly trà, nhấp một ngụm rồi nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt lấp lánh sự khiêu khích.
"Anh cả, gốm muốn đẹp thì lửa phải đủ nóng, nhưng bàn tay người nặn cũng phải biết khi nào nên buông, khi nào nên giữ. Anh giữ chặt quá, đất sẽ nát; mà buông lỏng quá, dáng sẽ hỏng."
Duy nói, môi nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh tiến lại gần bàn nặn, bàn tay dài, sạch sẽ của anh bắt đầu nhào nặn một miếng đất sét nhỏ, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng của Hạ.
"Chị dâu, chị thấy tôi nói có đúng không?"
Hạ run rẩy, cô vội vàng tránh đi hướng khác. "Tôi... tôi không hiểu chuyện làm gốm. Anh Thành, em về trước để lo việc ở nhà."
"Ừ, em về đi, nắng to rồi đấy." Thành đáp mà mắt vẫn không rời khỏi bàn xoay.
Hạ quay lưng bước nhanh ra khỏi xưởng, nhưng tiếng bước chân của Duy đã nhanh chóng đuổi kịp phía sau. Khi họ bước vào đoạn đường vắng bên rặng tre, Duy bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, ép cô vào thân tre xù xì.
"Chị thấy chưa? Anh ấy nhìn đất, nhìn lò, nhưng không hề nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt chị." Duy thì thầm, bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh của nước trà áp lên má cô. "Chỉ có tôi mới thấy chị đang run rẩy thế nào khi tôi chạm vào."
Hạ nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập. Giữa không gian nồng đượm mùi đất và lửa của xưởng gốm, sự cấm kỵ này giống như một loại độc dược, càng đau đớn lại càng khiến người ta say đắm.