Chiều muộn, phủ Trần gia chìm trong không gian yên ắng lạ thường. Sau khi Duy ra ngoài có việc, Hạ một mình đi dạo dọc hành lang dài dẫn ra phía sau vườn trúc. Cô đứng lại trước cánh cổng gỗ lim đóng kín, nơi ngăn cách dòng tộc họ Trần với nhịp sống hối hả bên ngoài thị trấn.
Hạ đặt tay lên lớp gỗ xù xì, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Năm năm trước, cô bước qua cánh cổng này với tư cách là con dâu cả, mang theo bao kỳ vọng về một mái ấm bình yên. Nhưng thực tế lại là những chuỗi ngày dài đằng đẵng chờ đợi. Thành yêu gốm hơn yêu vợ. Với anh, cô là một phần của sự hoàn hảo trong ngôi nhà này, giống như một chiếc bình quý cần được đặt đúng vị trí, nhưng không bao giờ cần được thấu hiểu.
Cô nhớ về những đêm đông lạnh giá, Thành mải mê bên lò nung đến sáng, bỏ mặc cô nằm co quắp trong căn phòng rộng lớn. Nỗi cô đơn ấy lâu dần trở thành một khối đá tảng đè nặng trên lồng ngực. Cô đã học cách chấp nhận, học cách biến mình thành một bóng ma xinh đẹp lẩn khuất trong phủ.
“Cánh cổng này nặng lắm, một mình chị không mở nổi đâu.”
Giọng nói của Duy vang lên phía sau, không còn vẻ cợt nhả như mọi khi mà mang chút trầm buồn. Hạ giật mình, vội vàng thu tay lại. Duy đã đứng đó từ lúc nào, trên vai anh vẫn còn vương chút bụi đường.
“Tôi không định mở cổng. Tôi chỉ... đang suy nghĩ thôi.”
Duy tiến lại gần, anh không đứng đối diện mà đứng cạnh cô, cùng nhìn về phía cánh cổng đóng chặt. “Chị đang nghĩ về việc bỏ trốn, hay đang nghĩ về việc tại sao mình lại bị giam cầm ở đây?”
Hạ cười khổ, ánh mắt xa xăm. “Tôi không bị giam cầm. Đây là nhà của tôi.”
“Nhà sao?” Duy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang chứa đầy nước của Hạ. “Một nơi mà người chồng không biết vợ mình thích hoa gì, không biết vợ mình sợ bóng tối, và không biết cô ấy đang héo mòn từng ngày... thì không gọi là nhà. Đó là một nấm mồ lộng lẫy.”
Lời nói của Duy như một nhát dao rạch vào vết thương mà bấy lâu nay Hạ cố tình che đậy. Cô run rẩy, đôi môi mím chặt để ngăn một tiếng nấc nghẹn.
“Chú đừng nói nữa... Chú không biết gì về cuộc sống của chúng tôi cả.”
“Tôi biết chứ.” Duy bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Anh đưa tay chạm vào cánh cổng gỗ, che khuất tầm nhìn của cô. “Tôi biết mỗi đêm chị đều đứng đây nhìn ra ngoài. Tôi biết chị hay đọc sách đến khuya vì không muốn đối diện với căn giường trống rỗng. Và tôi biết... chị đang run rẩy khi tôi đứng gần thế này.”
Duy cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua gò má cô. Hạ cảm thấy hơi lạnh từ cánh cổng gỗ sau lưng và hơi nóng hừng hực từ lồng ngực Duy trước mặt tạo thành một sự giằng xé điên người. Trong không gian chật hẹp ấy, nỗi cô đơn của Hạ bỗng chốc bùng nổ, biến thành một nỗi khao khát được vỗ về mãnh liệt.
Cô yếu ớt đẩy anh ra, nhưng bàn tay Duy đã nhanh hơn, anh nắm lấy đôi tay cô, ép chặt lên cánh cổng gỗ.
“Hạ... đừng lừa dối bản thân nữa. Anh ấy không cho chị được thứ chị cần, nhưng tôi thì có thể.”
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu, sau cánh cổng gỗ kiên cố của Trần gia, Diệp Hạ thấy mình đang lún sâu vào một vũng bùn ngọt ngào. Cô biết mình đang phản bội Thành, phản bội chính danh dự của mình, nhưng trong khoảnh khắc Duy chạm vào môi cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và khao khát, Hạ thấy nỗi cô đơn kéo dài năm năm qua bỗng chốc tan biến.