MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Sau Cánh Cửa KhépChương 1

Tội Lỗi Sau Cánh Cửa Khép

Chương 1

819 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa cuối mùa của thành phố len lỏi qua từng kẽ lá, phả vào ô cửa kính của xưởng phục chế tranh một hơi lạnh ẩm ướt. An đứng trước bức họa cổ đã loang lổ màu thời gian, đôi tay đeo găng tỉ mỉ dùng cọ dặm lại những mảng màu nhạt nhòa. Cô thích sự tĩnh lặng ở đây, thích cảm giác được hồi sinh những thứ vốn dĩ đã thuộc về quá khứ.

Tiếng chuông gió treo trước cửa đung đưa khô khốc. Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo cả mùi hương sâm cầm và hơi lạnh của màn mưa bên ngoài. An không ngẩng đầu, chỉ khẽ nói:

“Tiệm sắp đóng cửa rồi, nếu là khách đặt lịch, xin vui lòng…”

“Đã lâu không gặp, An.”

Giọng nói trầm thấp, có chút khàn đặc như tiếng phim nhựa cũ chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của cô. Cây cọ trên tay An khẽ khựng lại, một vệt màu đỏ thẫm chệch khỏi quỹ đạo, lem lên tà áo của thiếu nữ trong tranh như một vết máu nhỏ.

Cô ngước mắt lên. Đứng đó, giữa những bức tranh dang dở và mùi dầu thông nồng đượm, là Hoàng.

Anh không thay đổi nhiều, vẫn vẻ ngoài thâm trầm với đôi mắt sâu hun hút tưởng chừng như có thể nhìn thấu mọi bí mật mà cô hằng che giấu. Chỉ là trên gương mặt ấy giờ đây đã hằn lên sự sương gió của một kiến trúc sư dày dạn, và cả sự lạnh lùng của một người đàn ông đã nếm trải đủ sự đời.

“Anh Hoàng? Anh về từ khi nào?” – An cố gắng giữ giọng mình bình thản, nhưng nhịp tim phản chủ đang đập thình thịch sau lớp áo sơ mi mỏng.

Hoàng không trả lời ngay. Anh chậm rãi tiến lại gần, đôi giày da gõ nhẹ trên sàn gỗ, âm thanh ấy như đang dẫm lên tâm trí cô. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, len lỏi qua không khí lạnh lẽo của xưởng vẽ.

“Về để dự đám cưới của em và Minh.” – Anh lấy từ túi áo ra một tấm thiệp hồng, đặt nhẹ lên bàn gỗ. “Minh nhờ anh trao tận tay cho em, vì nó bận đi chụp ảnh ngoại cảnh ở xa.”

Nhìn thấy tấm thiệp, lòng An thắt lại một nhịp. Cô sắp kết hôn với Minh – người em trai tài hoa, nhiệt huyết của người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Một cuộc hôn nhân mà ai cũng khen là xứng đôi vừa lứa.

“Cảm ơn anh.” – An cúi đầu, lóng ngóng cởi bỏ đôi găng tay.

Nhưng khi cô vừa định lùi lại để tạo khoảng cách, bàn tay Hoàng đã nhanh hơn, anh giữ lấy cổ tay cô. Những ngón tay dài, hơi thô ráp của một người làm kỹ thuật miết nhẹ lên làn da trắng ngần, nhạy cảm ở cổ tay cô. Một cái chạm rất nhẹ, nhưng lại mang theo sức công phá khủng khiếp.

An nín thở, cơ thể cứng đờ. Cảm giác nóng bừng từ nơi tiếp xúc bắt đầu lan tỏa, chạy dọc theo cánh tay rồi đọng lại ở lồng ngực.

“An này…” – Hoàng cúi thấp xuống, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. “Em thực sự muốn làm em dâu của anh sao?”

Câu hỏi ấy như một lời nguyền, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên mà cô dày công xây dựng suốt hai năm qua. Trong bóng tối của xưởng vẽ, khi ánh đèn vàng vọt chỉ đủ soi rõ hai cái bóng quấn quýt trên tường, An thấy mình như một con mồi nhỏ bé bị dồn vào góc tường.

Cô xoay người lại, định phản kháng, nhưng lại vô tình khiến ngực mình chạm khẽ vào vòm ngực vững chãi của anh. Hơi thở cả hai giao nhau, nồng nàn và đầy ám muội. Đôi mắt Hoàng tối sầm lại, anh nhìn chăm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô, một sự chiếm hữu không hề che đậy hiện rõ trong đáy mắt.

“Anh điên rồi, Minh là em trai anh…” – An thầm thì, giọng nói lạc đi.

“Phải, anh điên rồi.” – Hoàng cười nhạt, bàn tay còn lại chậm rãi lướt qua eo cô, kéo cô sát hơn nữa vào cơ thể mình. “Nhưng An, em cũng đâu có tỉnh táo. Nhịp tim của em đang nói dối anh kìa.”

Phía bên ngoài, tiếng mưa mỗi lúc một nặng hạt, xóa nhòa ranh giới giữa đúng và sai, giữa đạo đức và khao khát. Trong căn phòng ngập mùi hương của màu vẽ và dã tâm, tấm thiệp cưới màu hồng nằm trơ trọi trên bàn, như một minh chứng cho sự phản bội bắt đầu nảy mầm.