MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Sau Cánh Cửa KhépChương 2

Tội Lỗi Sau Cánh Cửa Khép

Chương 2

895 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong xưởng vẽ dường như bị rút cạn dưỡng khí. An cố gắng đẩy vai Hoàng ra, nhưng đôi bàn tay anh như gọng kìm, vừa cứng rắn vừa mang theo một sự dịu dàng tàn nhẫn. Sự tiếp xúc giữa hai cơ thể qua lớp vải mỏng manh khiến An cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm li ti trên da thịt.

“Buông em ra... chúng ta không còn là gì của nhau nữa.” – Giọng cô yếu ớt, không giống một lời ra lệnh mà giống một lời khẩn cầu hơn.

Hoàng khẽ bật cười, một âm thanh trầm đục vang lên từ lồng ngực vững chãi. Anh không buông, ngược lại còn cúi thấp hơn, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết pha lẫn chút mùi dầu dầu thông đặc trưng trên tóc An.

“Không là gì? Vậy những đêm ở căn gác mái ba năm trước, em cũng định coi là không có gì sao?”

Lời nói của Hoàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí An, kéo cô về một miền ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi.

Ba năm trước, khi đó Hoàng chưa đi tu nghiệp, còn An chỉ là một sinh viên mỹ thuật mới ra trường đầy mộng mơ. Họ đã từng có một mùa hè rực lửa tại căn gác mái lộng gió của anh. Đó là nơi Hoàng đã dạy cô cách pha màu, và cũng là nơi anh dạy cô cách một người phụ nữ run rẩy trong vòng tay đàn ông là như thế nào. Nhưng rồi, sự trầm mặc và hoài bão quá lớn của Hoàng đã đẩy họ ra xa. Khi anh đi, cô cô đơn đến mức Minh – người em trai luôn tràn đầy năng lượng và sự ấm áp – đã bước vào cuộc đời cô như một sự cứu rỗi.

“Đừng nhắc lại nữa... lúc đó anh đã bỏ đi mà.” – An run rẩy, đôi mắt cô bắt đầu hoe đỏ.

Bàn tay Hoàng đang đặt ở eo cô bỗng siết chặt lại, rồi từ từ di chuyển lên phía trên, mơn trớn dọc theo mạn sườn. Cảm giác da thịt kề sát qua lớp áo lụa khiến An khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Cô ghét bản thân mình vì ngay lúc này, cơ thể cô lại ghi nhớ hơi ấm của anh rõ rệt hơn bao giờ hết.

“Anh đi để có thể mang lại cho em những thứ tốt hơn. Nhưng anh không ngờ, thứ em chọn lại là em trai anh.” – Ánh mắt Hoàng rực cháy sự đố kỵ.

Anh thô bạo xoay người cô lại, ép sát cô vào chiếc bàn gỗ dài dùng để đặt tranh. Những lọ màu vẽ bị chấn động va vào nhau lách cách. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt Hoàng hiện ra với những đường nét sắc sảo như tạc tượng. Anh không còn là chàng sinh viên kiến trúc năm nào, mà là một người đàn ông trưởng thành với dục vọng chiếm hữu điên cuồng.

Hoàng một tay giữ chặt hai cổ tay An trên đỉnh đầu, tay kia chậm rãi luồn vào dưới lớp áo sơ mi của cô. Đầu ngón tay anh hơi lạnh, chạm vào làn da bụng phẳng lì của An khiến cô rùng mình, một luồng điện xẹt qua khiến thắt lưng cô vô thức cong lên, áp sát vào người anh.

“Anh định làm gì... Minh sẽ đến đây đấy...” – An hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

“Nó sẽ không đến đâu. Trời mưa to thế này, nó đang kẹt ở studio ngoại ô rồi.” – Hoàng thì thầm, môi anh bắt đầu day nhẹ trên vành tai nhạy cảm của cô, rồi trượt dần xuống cổ.

Nụ hôn của anh không hề dịu dàng. Nó mang theo vị đắng của sự hờn ghen và vị nồng của rượu vang anh vừa uống trước khi đến đây. Anh cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu vết đỏ hồng ám muội ngay bên dưới lớp cổ áo.

An cảm thấy lý trí mình đang vỡ vụn từng mảng. Cô biết mình sắp kết hôn, cô biết Minh là một người tốt, nhưng hơi thở và sự khao khát của Hoàng lúc này lại giống như một loại thuốc phiện khiến cô tê liệt. Trong khoảnh khắc ấy, cô quên mất mình đang mặc váy cưới vào ngày mai, cô chỉ thấy mình là một người đàn bà đang khao khát sự va chạm của người đàn ông duy nhất mình từng thực sự yêu.

Bàn tay Hoàng tiếp tục chu du, lần tìm đến khóa kéo sau lưng áo cô. Tiếng “xoạt” khô khốc vang lên trong gian phòng tĩnh lặng.

Chiếc áo sơ mi lỏng lẻo trượt xuống vai, lộ ra bờ vai trần trắng nõn và vòng một đang thổn thức theo từng nhịp thở gấp gáp. Hoàng nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm và đầy rẫy hiểm nguy.

“An, em vẫn luôn đẹp như thế... chỉ có điều, từ nay về sau, vẻ đẹp này chỉ được phép thuộc về anh.”

Tiếng sấm ngoài trời nổ vang, xé toạc màn đêm. Trong xưởng vẽ nhỏ, một cuộc giao tranh giữa đạo đức và bản năng chính thức bắt đầu.