MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Sau Cánh Cửa KhépChương 3

Tội Lỗi Sau Cánh Cửa Khép

Chương 3

930 từ · ~5 phút đọc

Tiếng mưa gõ nhịp điên cuồng lên mái tôn xưởng vẽ như muốn nhấn chìm cả thế giới. Trong bóng tối lờ mờ, tiếng vải lụa ma sát vào nhau nghe rõ rệt đến mức khiến người ta phải đỏ mặt. An cảm nhận được sự lành lạnh của mặt bàn gỗ dưới lưng, đối lập hoàn toàn với ngọn lửa nóng bỏng đang rực cháy từ cơ thể Hoàng ép sát phía trên.

Ngay khi nụ hôn của Hoàng định tiến xa hơn, chiếm lấy đôi môi đang run rẩy của An, thì ánh đèn pha ô tô từ phía cổng ngoài bất chợt quét qua cửa kính, hắt vào căn phòng một luồng sáng trắng xóa.

An giật mình, lý trí như một sợi dây đàn bị căng quá mức bỗng đứt phựt. Cô dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào lồng ngực Hoàng.

“Minh về rồi! Anh điên sao? Buông ra!”

Hoàng bị bất ngờ nên lùi lại một bước. Ánh mắt anh trong giây lát vẫn còn vương lại sự đê mê và khao khát chưa kịp tắt, nhưng rất nhanh sau đó, nó trở lại vẻ lạnh lùng, điềm nhiên đến đáng sợ. Anh thong thả chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi nhăn, mắt vẫn dán chặt vào bờ vai đang run rẩy của An.

An luống cuống kéo lại vạt áo sơ mi đã bị tuột xuống quá nửa, đôi tay không ngừng run rẩy khi cố gắng kéo khóa kéo sau lưng. Nhưng chiếc khóa kẹt lại ở giữa chừng, đúng lúc tiếng bước chân rộn rã của Minh vang lên ngoài hành lang.

“An ơi! Anh về rồi đây. May quá, anh mượn được ô nên không bị ướt lắm.”

Tiếng của Minh tươi vui và ấm áp, nhưng đối với An lúc này, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử. Cô hoảng loạn nhìn quanh, hơi thở vẫn còn gấp gáp, gương mặt đỏ bừng vì dư âm của sự tiếp xúc vừa rồi.

Hoàng không chút vội vã, anh tiến lại gần cô một lần nữa. An định né tránh nhưng anh đã đưa tay ra, giữ chặt lấy vai cô. Trong sự kinh hãi của An, Hoàng thản nhiên kéo giúp cô chiếc khóa áo lên tận cùng, rồi tiện tay vuốt lại những lọn tóc rối cho cô.

“Cảm ơn anh đi, em dâu.” – Hoàng thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe, nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt.

Cửa xưởng vẽ bật mở. Minh bước vào, mang theo sự tươi mới của nước mưa và nụ cười rạng rỡ thường trực. Anh nhìn thấy hai người thì hơi bất ngờ, rồi nhanh chóng tiến lại ôm lấy eo An.

“Ơ, anh Hoàng cũng ở đây à? Hai người đang bàn chuyện gì mà không bật đèn thế?”

Cảm giác tay Minh đặt lên eo – đúng chỗ mà Hoàng vừa chạm vào vài phút trước – khiến An rùng mình. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng đôi mắt không dám nhìn thẳng vào vị hôn phu của mình.

“À... anh Hoàng mang thiệp cưới đến. Bọn em... đang xem lại mấy bức tranh cũ, đèn xưởng bị chập chờn nên em định tắt để về luôn.” – An nói dối, giọng cô vẫn còn chút nghẹn lại.

Minh không mảy may nghi ngờ, anh quay sang vỗ vai anh trai: “May có anh đưa thiệp giúp em. Thế nào, thấy vợ sắp cưới của em hôm nay có xinh không?”

Hoàng chậm rãi lấy từ trong túi quần ra một bao thuốc lá, rút một điếu nhưng không châm. Anh nhìn An, ánh mắt dừng lại rất lâu ở vùng cổ trắng ngần của cô – nơi một vết đỏ ám muội đang dần hiện rõ lên sau lớp cổ áo lệch.

“Rất xinh.” – Hoàng nói, giọng khàn đặc. “Xinh đến mức khiến người ta muốn... phạm tội.”

Minh cười lớn, cho rằng đó chỉ là một lời khen xã giao của người anh trai vốn tính kiệm lời. Anh siết nhẹ vai An: “Thôi, mình về thôi em. Nay anh đặt nhà hàng rồi, cả ba chúng ta cùng đi ăn nhé? Coi như mừng anh Hoàng về nước.”

“Em... em hơi mệt. Em muốn về nghỉ sớm.” – An vội vàng từ chối. Cô không thể tưởng tượng nổi việc phải ngồi đối diện với Hoàng trên bàn ăn dưới sự chứng kiến của Minh.

“Kìa An, anh Hoàng khó khăn lắm mới về mà...”

“Để cô ấy nghỉ đi.” – Hoàng ngắt lời Minh, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Ngày mai là lễ tổng duyệt rồi, em dâu cần phải có sức sống nhất để diện váy cưới chứ.”

Hoàng bước qua người hai người bọn họ, mùi hương đàn hương nam tính lướt qua mũi An như một lời nhắc nhở cay đắng về sự phản bội vừa diễn ra. Trước khi ra khỏi cửa, anh còn ngoái lại, nhìn sâu vào mắt An một lần nữa:

“Hẹn gặp lại em vào ngày mai. Đừng để mình bị ‘ốm’ nhé.”

Chiếc xe của Hoàng lao đi trong màn mưa, để lại An đứng lặng trong vòng tay của Minh. Cô cảm thấy ghê tởm bản thân mình, nhưng đồng thời, một luồng điện tê dại vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản, nơi mà những ngón tay của Hoàng vừa lướt qua.

Dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi, vết hằn đỏ trên da thịt cô như một dấu ấn không thể gột rửa, báo hiệu cho những ngày giông bão sắp tới của cuộc hôn nhân này.