Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn mưa trong vắt một cách tréo ngoe. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính màu của nhà thờ cổ, đổ xuống sàn đá cẩm thạch những vệt sáng đa sắc rực rỡ. Không gian lẽ ra phải trang nghiêm và thuần khiết, nhưng đối với An, mỗi bước chân tiến vào lễ đường đều nặng nề như đang đeo xiềng xích.
Cô đứng trong phòng thay đồ phía sau cánh gà, nhìn mình trong gương. Chiếc váy cưới đuôi cá bằng lụa satin ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, khoe trọn bờ vai thon và khuôn ngực đầy đặn. Nhưng An chỉ tập trung vào một việc: cô dùng lớp phấn phủ thật dày để che đi vết đỏ ở xương quai xanh – "chiến tích" của Hoàng đêm qua.
"An, em xong chưa? Mọi người đang đợi." – Tiếng Minh gõ cửa, đầy hào hứng.
An hít một hơi thật sâu, gượng cười bước ra. Minh đứng đó, lịch lãm trong bộ suit đen, ánh mắt anh lấp lánh sự tự hào. Anh nắm tay cô dẫn ra lễ đường để tập dượt nghi thức.
Nhưng ngay khi bước ra khỏi tấm rèm, bước chân An khựng lại. Ở hàng ghế đầu, Hoàng đã ngồi đó từ lúc nào. Anh không mặc đồ vest gò bó như Minh, mà chỉ mặc một chiếc sơ mi đen mở hờ cúc cổ, tay cầm cuốn chương trình lễ cưới, dáng vẻ ung dung nhưng toát ra áp lực vô hình.
"Anh Hoàng đến sớm thế?" – Minh vẫy tay.
"Anh muốn chọn góc nhìn tốt nhất." – Hoàng trả lời, ánh mắt anh không rời khỏi An, lướt chậm rãi từ đỉnh đầu xuống đôi chân trần của cô dưới lớp voan mỏng, như thể đang lột trần cô bằng mắt.
Buổi tổng duyệt bắt đầu. Theo yêu cầu của người dẫn chương trình, Minh và An phải đứng đối diện nhau trên bục lễ đài để tập trao nhẫn.
"Hai bạn gần nhau chút nữa, trao nhau ánh mắt tình tứ vào nhé!" – Tiếng người điều phối vang lên.
Minh tiến sát lại, nhưng mỗi khi anh định chạm vào tay An, cô lại vô thức liếc về phía hàng ghế đầu. Hoàng vẫn ngồi đó, bắt chéo chân, tay chống cằm, đôi môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. Anh không nói gì, nhưng sự hiện diện của anh khiến không khí xung quanh An như đặc quánh lại, nóng bức và ngột ngạt.
Khi Minh phải xuống dưới để bàn lại với đội âm thanh, An đứng một mình trên bục cao, tay bấu chặt vào tà váy trắng tinh. Bất chợt, tiếng bước chân đều đặn vang lên trên sàn đá. Hoàng chậm rãi bước lên bục, đứng ngay vị trí mà Minh vừa rời đi.
"Chiếc váy rất hợp với em." – Giọng anh trầm thấp, vang vọng trong không gian vắng lặng của nhà thờ. "Nhưng em có thấy nó quá kín đáo không? Anh thích em lúc ở xưởng vẽ hơn."
"Anh im đi... đây là nhà thờ." – An nghiến răng, lùi lại một bước, nhưng gót giày cao gót vướng vào đuôi váy khiến cô loạng choạng.
Hoàng nhanh tay chộp lấy eo cô, kéo mạnh về phía mình. Lớp lụa satin mỏng manh khiến cô cảm nhận rõ rệt hơi nóng từ lòng bàn tay anh và cả sự cứng cáp của cơ thể người đàn ông đang áp sát.
"Nhà thờ thì sao? Chúa cũng biết em đang nghĩ gì mà, An." – Tay anh luồn ra sau lưng cô, ngay vị trí nhạy cảm nhất, ngón cái khẽ miết lên làn da trần nơi khoảng hở của váy cưới.
An run rẩy, hơi thở trở nên hỗn loạn. Giữa thánh đường trang nghiêm, trước mặt bàn thờ linh thiêng, cô lại đang bị người anh chồng tương lai mơn trớn một cách đầy nhục dục. Sự tương phản này tạo nên một cảm giác kích thích tội lỗi đến điên người.
"Minh sẽ thấy mất..." – Cô hổn hển, nhưng bàn tay cô lại vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.
"Cậu ấy đang bận ở đằng kia rồi." – Hoàng cúi xuống, hơi thở anh phả thẳng vào lớp phấn che khuyết điểm trên cổ cô. "Vết dấu tối qua... em che không hết đâu. Anh vẫn nhìn thấy nó, lấp ló dưới lớp vải này."
Nói rồi, anh bất ngờ cúi xuống, cánh môi mỏng lướt qua tai cô, thì thầm một câu khiến toàn thân An như nhũn ra:
"Đêm nay, hãy đến chỗ cũ. Nếu không, anh không chắc ngày mai lễ cưới này có thể diễn ra bình thường đâu."
Hoàng buông cô ra ngay khi bóng dáng Minh xuất hiện trở lại ở cuối lễ đường. Anh thản nhiên quay người đi xuống, để lại An đứng đó, gương mặt đỏ bừng, trái tim đập loạn nhịp giữa sự sợ hãi và một niềm khao khát thầm kín không thể gọi tên.
Dưới ánh nắng rực rỡ của thánh đường, An nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy của con quỷ mang tên tình cũ.