Sau bữa sáng nghẹt thở, An tìm cách trốn vào thư viện ở tầng hai của dinh thự. Đây là nơi duy nhất cô hy vọng có thể tìm thấy chút yên tĩnh để sắp xếp lại đống đổ nát trong lòng. Thư viện nhà họ Trần cao ngất ngưỡng với những kệ sách bằng gỗ sồi sẫm màu, mùi giấy cũ và da thuộc khô khốc bao trùm không gian.
An đứng trước một kệ sách lớn, đôi tay run rẩy lướt qua những gáy sách vàng ố. Cô cần phải kết thúc chuyện này. Cô không thể sống cả đời trong sự lừa dối Minh—người đàn ông đang dùng cả sự chân thành để bảo vệ cô.
"Em đang tìm lối thoát, hay đang tìm thêm lý do để ở lại?"
Tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng, và giọng nói trầm thấp của Hoàng vang lên từ phía sau những kệ sách tối. An giật mình, chiếc sách trên tay rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng "bộp" khô khốc.
Hoàng bước ra từ góc khuất, ánh sáng từ ô cửa kính hắt vào chỉ đủ soi rõ một nửa gương mặt cương nghị của anh. Anh không tiến lại quá gần, chỉ đứng đó, dựa lưng vào kệ sách, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô như một vị thẩm phán đang xem xét tội nhân.
"Anh Hoàng, xin anh... hãy để tôi yên. Tôi đã là vợ của Minh rồi." – An cố lấy lại sự cứng cỏi, nhưng giọng nói vẫn phản bội cô bởi những quãng ngắt quãng.
Hoàng thong thả bước tới, nhặt cuốn sách dưới đất lên, đôi mắt anh lướt qua tựa đề rồi cười nhạt: "Vợ của Minh? Trên giấy tờ thì đúng là vậy. Nhưng trên cơ thể em, từng tấc da thịt đều đã ghi nhớ tên của tôi. Em định xóa sạch nó bằng cách trốn vào đây sao?"
"Anh không thấy ghê tởm chính mình sao? Anh ấy là em trai ruột của anh!" – An hét lên trong nghẹn ngào.
Hoàng đột ngột tiến tới, ép cô vào giữa kệ sách và cơ thể anh. Mùi gỗ đàn hương và mùi thuốc lá quen thuộc lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác cô. Anh chống một tay lên kệ sách, tay kia nắm lấy cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình.
"Ghê tởm? Có lẽ vậy. Nhưng tôi còn ghê tởm hơn nếu phải nhìn em mỉm cười trong tay nó mỗi ngày." – Anh cúi sát, hơi thở nóng hổi chạm vào môi cô. "Nghe này An, em không có tư cách để đàm phán. Nếu tôi đưa những tấm hình đêm qua tại gác mái cho Minh xem, em nghĩ cậu ta sẽ thế nào? Sự sụp đổ của một người hùng hay sự điên loạn của một kẻ bị phản bội?"
An lịm đi, cả người mềm nhũn. "Anh... anh đã chụp ảnh sao?"
Hoàng không trả lời trực tiếp, anh chỉ mỉm cười một cách tàn nhẫn. Anh chậm rãi đưa ngón tay lướt qua cổ áo cao của cô, như thể muốn xé toạc lớp vải che đậy sự thật.
"Tôi có một bản giao kèo cho em. Mỗi tuần hai lần, hãy đến căn gác mái đó. Đổi lại, tôi sẽ giữ im lặng và để em tiếp tục làm một 'người vợ hoàn hảo' trong mắt Minh và cha tôi. Nếu em từ chối, đám cưới này sẽ trở thành đám tang cho danh dự của cả ba chúng ta."
Cảm giác nhục nhã tràn trề. An cảm thấy mình như một món hàng bị định giá, bị mắc kẹt giữa một bên là sự ấm áp của Minh và một bên là vực thẳm dục vọng của Hoàng.
"Anh là một con quỷ..." – Cô thầm thì.
"Phải, và tôi là con quỷ duy nhất biết cách làm em thỏa mãn." – Hoàng cúi xuống, hôn mạnh bạo vào hõm cổ cô, ngay chỗ vết đỏ vẫn còn chưa tan hết.
An nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài. Trong không gian tĩnh lặng của thư viện, cô nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn, và cả tiếng lòng mình đang phản bội lý trí khi một lần nữa run rẩy dưới sự chạm nồng nàn của anh. Bản giao kèo đã được ký kết trong bóng tối, khởi đầu cho một chuỗi ngày mà ranh giới giữa tình yêu, thù hận và nhục dục bị xóa nhòa hoàn toàn.