MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Sau Cánh Cửa KhépChương 9

Tội Lỗi Sau Cánh Cửa Khép

Chương 9

775 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng rực rỡ của ngày đầu tiên sau đám cưới tràn qua cửa sổ, nhảy nhót trên tấm drap giường đỏ rực đã nhăn nhúm. An tỉnh dậy với cảm giác toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng bởi những ký ức đứt quãng của đêm qua. Cô quay sang bên cạnh, Minh đã thức dậy từ lúc nào, anh đang ngồi bên mép giường, cài lại những chiếc cúc áo sơ mi trắng, gương mặt rạng rỡ một vẻ mãn nguyện.

"Dậy rồi hả vợ?" – Minh tiến lại, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán An. "Đêm qua anh say quá, chẳng nhớ rõ mình về phòng lúc nào nữa. Xin lỗi em vì đã để em phải vất vả nhé."

An gượng cười, cổ họng đắng ngắt. Cô kéo tấm chăn che kín đến tận cổ, cố che giấu những vết bầm tím ám muội mà Hoàng đã để lại trên vai và ngực mình. Mỗi lời nói ngây thơ của Minh như một nhát dao đâm vào lòng cô. Anh không nhớ gì, nhưng cô thì nhớ rõ từng hơi thở, từng sự chiếm đoạt tàn nhẫn của anh trai anh ngay trong căn phòng này.

"Em... em không sao. Anh xuống trước đi, em cần chuẩn bị một chút."

Mười lăm phút sau, An bước xuống phòng ăn của dinh thự họ Trần trong bộ váy cổ cao kín mít. Không gian phòng ăn sang trọng với mùi cà phê thơm nồng và những món điểm tâm cầu kỳ vốn dĩ rất ấm cúng, nhưng hôm nay nó khiến cô nghẹt thở.

Ở đầu bàn, ông cụ thân sinh của hai anh em đã ngồi sẵn. Bên cạnh là Minh đang hồ hởi kể về dự định tuần trăng mật. Và đối diện với vị trí của An, chính là Hoàng.

Hoàng đang thong thả dùng dao cắt miếng bít tết, động tác của anh chuẩn xác và lạnh lùng. Anh mặc một chiếc áo thun polo sẫm màu, vẻ mặt tỉnh táo như thể đêm qua anh chỉ ngủ một giấc thật ngon chứ không phải vừa thực hiện một cuộc "viễn chinh" tội lỗi.

"Chào buổi sáng, em dâu." – Hoàng ngẩng đầu, ánh mắt anh chạm thẳng vào mắt An. Một cái nhìn thản nhiên nhưng chứa đầy sự đắc thắng.

"Chào... chào anh Hoàng." – An vội vã cúi đầu, bàn tay dưới gầm bàn đan chặt vào nhau đến trắng bệch.

Bữa sáng diễn ra trong sự náo nhiệt của Minh. Anh hào hứng quay sang anh trai: "Anh Hoàng, tối nay anh có bận gì không? Em định đưa An đi xem buổi triển lãm kiến trúc mới, có cả mấy bản thiết kế cũ của anh đấy. Chúng ta cùng đi nhé?"

An giật mình, cô suýt chút nữa đã làm rơi chiếc nĩa bạc xuống sàn.

"Triển lãm sao?" – Hoàng nhấp một ngụm cà phê đen đặc, đôi mắt anh nheo lại đầy ẩn ý. "Cũng tốt. Có những thứ cũ kỹ nhưng giá trị của nó thì kẻ mới không bao giờ hiểu hết được. Phải không An?"

An cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô biết anh đang dùng những lời lẽ ẩn dụ để sỉ nhục mình ngay trước mặt Minh và cha của họ.

"Em... em thấy hơi nhức đầu, có lẽ tối nay không đi được." – Cô lắp bắp.

"Kìa em, mới sáng ra mà đã mệt rồi sao?" – Minh lo lắng áp tay lên trán cô. "Hay là tối qua điều hòa lạnh quá?"

"Không sao đâu Minh." – Hoàng bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm xuống, mang theo một sự áp chế vô hình. "Để cô ấy nghỉ ngơi. Anh sẽ đi cùng chú. Dù sao thì, có những chuyện đàn ông trao đổi với nhau vẫn dễ hơn."

Cái chạm tay của Minh trên trán và ánh mắt thiêu đốt của Hoàng đối diện khiến An thấy mình như một kẻ tội đồ đang bị phơi bày giữa pháp trường. Cô nhìn xuống đĩa thức ăn còn nguyên, nhận ra rằng từ nay về sau, mỗi bữa ăn, mỗi hơi thở trong ngôi nhà này đều sẽ là một cuộc tra tấn tâm lý đầy dục vọng và tội lỗi.

Ngay dưới gầm bàn gỗ sang trọng, An bỗng cảm thấy có một bàn chân đang chậm rãi lướt qua ống chân của mình, rồi dừng lại ở đầu gối cô, mơn trớn một cách đầy khiêu khích. Cô nhìn lên, Hoàng vẫn đang thản nhiên trò chuyện với cha, tay vẫn cầm ly cà phê, như thể anh không hề liên quan đến sự tiếp xúc bí mật đang diễn ra bên dưới.