MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTội Lỗi Sau Cánh Cửa KhépChương 8

Tội Lỗi Sau Cánh Cửa Khép

Chương 8

728 từ · ~4 phút đọc

Tiệc cưới tàn trong ánh đèn mờ ảo và hơi men nồng nặc. Dinh thự nhà họ Trần chìm vào sự yên tĩnh đáng sợ của một đêm muộn. An ngồi trên mép chiếc giường phủ ga lụa đỏ rực, bộ váy cưới lộng lẫy giờ đây trông thật lạc lõng và nặng nề.

Minh nằm bên cạnh, hơi thở nồng nặc mùi rượu Champagne. Anh đã uống quá nhiều vì niềm vui vỡ òa, và giờ đây đang chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt, tay vẫn còn nắm hờ lấy bàn tay đeo nhẫn của An. Nhìn gương mặt hiền lành, thanh thản của Minh, tim An thắt lại. Cô vừa thấy biết ơn vì anh đã say, vừa thấy tội lỗi đến mức không dám chạm vào anh.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ làm rèm lụa lay động. An đứng dậy, định đi vào phòng tắm để trút bỏ lớp xiêm y giả tạo này. Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào khóa kéo sau lưng, một tiếng "click" nhẹ vang lên từ phía cửa phòng.

Cánh cửa không khóa. Một bóng người cao lớn lách vào, bước đi không hề gây ra tiếng động trên thảm lông cừu.

An đóng băng tại chỗ. Qua chiếc gương lớn trước mặt, cô thấy Hoàng. Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc ở lễ đường, nhưng cà vạt đã nới lỏng, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu và một thứ cảm xúc điên cuồng khác.

"Anh... sao anh vào được đây? Ra ngoài ngay!" – An thầm thì, giọng run bắn lên vì sợ hãi. Cô liếc nhìn Minh đang ngủ say, lòng cầu nguyện anh đừng tỉnh giấc.

Hoàng không nói một lời, anh tiến lại gần, đứng ngay sau lưng cô. Trong gương, hình ảnh hai người hiện ra như một bức tranh đầy nghịch cảnh: Cô dâu trong trắng và người đàn ông mang theo hơi thở của bóng tối.

"Suỵt... em muốn Minh thức giấc và thấy chúng ta thế này sao?" – Hoàng kề sát môi vào gáy cô, hơi nóng phả lên làn da nhạy cảm khiến An rùng mình.

Bàn tay anh thản nhiên đặt lên đôi vai trần của cô, rồi chậm rãi, từng chút một, anh tiếp tục công việc mà anh đã làm dở dang đêm qua: kéo khóa chiếc váy cưới xuống. Tiếng khóa kéo kim loại khô khốc vang lên trong đêm thanh vắng nghe rõ mồn một.

"Đừng... Hoàng, xin anh. Hôm nay là đám cưới của em và Minh..." – Nước mắt An bắt đầu rơi, cô cố giữ lấy vạt áo trước ngực.

"Tôi biết." – Hoàng xoay người cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. "Nhưng chiếc nhẫn trên tay em không ngăn được việc cơ thể em đang run rẩy vì tôi. An, em có trốn chạy thế nào thì sự thật vẫn là: đêm nay, em là cô dâu của Minh, nhưng em lại thuộc về tôi."

Hoàng thô bạo nhấc An lên, đặt cô ngồi lên bục cửa sổ lộng gió. Anh chen vào giữa hai chân cô, lớp vải váy cưới trắng tinh khôi bị đôi bàn tay tội lỗi của anh vò nát. Hoàng cúi xuống, chiếm lấy bờ môi cô bằng một nụ hôn nồng nặc vị rượu mạnh, như muốn xóa sạch dấu vết nụ hôn của Minh lúc ở lễ đường.

An vừa đẩy vừa bấu chặt vào vai Hoàng, nhưng sự tiếp xúc da thịt giữa đêm tối tĩnh mịch lại một lần nữa đánh thức con quái vật bản năng trong cô. Sự tương phản giữa người chồng đang ngủ say cách đó vài bước chân và người tình cũ đang điên cuồng chiếm đoạt mình tạo nên một cảm giác kích thích đau đớn đến nghẹt thở.

"Hoàng... dừng lại... làm ơn..." – Tiếng rên rỉ của cô bị anh nuốt chửng.

Bàn tay Hoàng lướt qua lớp ren mỏng, chạm vào vùng da thịt nõn nà nhất. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan: "Khóc đi An, tiếng khóc của em chính là lời thề chân thật nhất dành cho tôi."

Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo soi rọi vào căn phòng tân hôn. Dưới lớp voan trắng đã bị xé rách một góc, một bí mật kinh hoàng của nhà họ Trần chính thức được khép lại bằng sự phản bội tận cùng.