MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Trở Thành Bạch Nguyệt QuangChương 1: CUỘC HÔN NHÂN KHÔNG TIẾNG VỖ TAY

Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: CUỘC HÔN NHÂN KHÔNG TIẾNG VỖ TAY

723 từ · ~4 phút đọc

Thành phố S vào mùa thu, những cơn mưa phùn kéo dài khiến không khí càng thêm ảm đạm. Bên trong sảnh chính của biệt thự nhà họ Phó, một bản hợp đồng hôn nhân nằm yên lặng trên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Thẩm Nhược Vũ cầm bút, ngón tay hơi run nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Cậu đặt bút ký tên mình bên cạnh chữ ký cứng cáp, mạnh mẽ của Phó Hàn Thần.

"Xong rồi." – Nhược Vũ khẽ nói, giọng cậu trong trẻo nhưng lại mỏng manh như sương sớm.

Phó Hàn Thần ngồi đối diện, đôi chân dài vắt chéo, bộ vest thủ công không một nếp nhăn càng làm tôn lên vẻ quyền uy, bất khả xâm phạm. Anh liếc nhìn bản hợp đồng, thanh âm trầm thấp không chút cảm xúc:

"Thẩm Nhược Vũ, tôi hy vọng cậu nhớ kỹ những gì đã thỏa thuận. Cuộc liên hôn này chỉ là để ổn định cổ đông và làm hài lòng ông nội. Ngoài danh phận Phó phu nhân, tôi không thể cho cậu tình yêu, càng không thể cho cậu sự ưu tiên."

Nhược Vũ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy: "Tôi biết. Anh Phó yên tâm, tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống riêng tư của anh."

Phó Hàn Thần khựng lại một chút. Thái độ của người thanh niên này quá đỗi chuyên nghiệp, khác hẳn với những kẻ luôn tìm cách tiếp cận anh. Anh đứng dậy, chỉnh lại khuy măng sét, lạnh lùng để lại một câu trước khi rời đi:

"Tối nay tôi có tiệc xã giao, không về dùng bữa. Căn phòng phía Tây là của cậu, đừng chạm vào đồ đạc ở thư phòng tầng ba."

Cánh cửa đóng sầm lại. Nhược Vũ nhìn theo bóng lưng cao lớn ấy, trái tim vốn dĩ đã đóng băng bấy lâu bỗng khẽ nhói lên một nhịp. Anh không nhớ cậu. Cũng đúng thôi, mười lăm năm rồi, đứa trẻ lấm lem bùn đất trong vụ tai nạn năm đó sao có thể là "vị thiếu gia nhà họ Thẩm" thanh tú của hiện tại?

Phó Hàn Thần có một "Bạch nguyệt quang" – người mà anh luôn tìm kiếm, người đã để lại cho anh chiếc vòng tay bằng bạc cũ kỹ. Anh không biết rằng, chiếc vòng đó vốn là của cậu, chỉ là trong lúc hỗn loạn của vụ tai nạn năm xưa, nó đã rơi vào tay một người khác – Lâm Tố.

Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Chỉ cần ở bên cạnh anh ấy thêm một thời gian nữa thôi, sau khi trả hết nợ cho nhà họ Thẩm, mình sẽ rời đi.”

Cậu bắt đầu dọn dẹp căn phòng mới. Khi đi ngang qua thư phòng tầng ba mà Phó Hàn Thần vừa cấm bước vào, Nhược Vũ khẽ dừng lại. Qua khe cửa khép hờ, cậu thấy trên kệ sách cao nhất có một bức tranh bị che phủ bởi lớp vải nhung đen.

Đó là bức tranh duy nhất anh giữ lại của "người cứu mạng" năm đó, nhưng tiếc thay, nó đã bị rách một đường dài ở giữa – vết thương của ký ức mà Phó Hàn Thần chưa bao giờ chữa lành được.

Nhược Vũ thầm nghĩ: “Phục chế tranh... chính là việc duy nhất mình có thể làm cho anh lúc này.”

Đêm đó, Phó Hàn Thần trở về trong trạng thái hơi say. Anh đẩy cửa bước vào nhà, mùi rượu nồng nặc bị lấn át bởi một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ của hoa nhài và trà xanh. Trên bàn ăn, một bát canh giải rượu vẫn còn bốc khói nghi ngút kèm theo một tờ giấy ghi chú nhỏ:

“Canh giải rượu có mật ong, anh uống xong hãy đi ngủ nhé.”

Nét chữ thanh thoát, sạch sẽ như chính con người Thẩm Nhược Vũ. Phó Hàn Thần nhìn bát canh, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc. Anh ghét sự quan tâm thái quá, nhưng không hiểu sao, hơi ấm từ bát canh này lại khiến lòng anh có chút dao động.

Anh đâu biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của việc cậu từng bước trở thành "ánh trăng sáng" thật sự, len lỏi vào trái tim vốn dĩ đã khô cằn của anh.