MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Trở Thành Bạch Nguyệt QuangChương 2: SỰ HIỆN DIỆN CỦA "NGƯỜI TÀNG HÌNH"

Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 2: SỰ HIỆN DIỆN CỦA "NGƯỜI TÀNG HÌNH"

450 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, khi Phó Hàn Thần xuống lầu, Thẩm Nhược Vũ đã dậy từ sớm. Cậu không mặc vest chỉnh tề như những thiếu gia khác mà chỉ diện một chiếc áo len mỏng màu kem, đứng trong bếp bận rộn.

Phó Hàn Thần đứng ở cầu thang, hơi khựng lại. Ánh nắng ban mai xiên qua cửa sổ, bao bọc lấy dáng người gầy thanh mảnh của Nhược Vũ, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Đã bao lâu rồi căn biệt thự này không có hơi người vào buổi sáng?

"Anh dậy rồi sao? Tôi có làm bữa sáng đơn giản, anh dùng một chút nhé?" – Nhược Vũ nghe thấy tiếng động, quay lại mỉm cười.

Phó Hàn Thần lạnh lùng tiến lại gần, nhìn đĩa trứng ốp la được trang trí thêm vài lá bạc hà và ly nước ép cam tươi. Anh không ngồi xuống ngay mà hỏi:

"Cậu không cần phải làm mấy việc này. Quản gia và người làm sẽ lo."

"Tôi quen tay thôi. Với lại..." Nhược Vũ hơi cúi đầu, "Tôi cũng không có việc gì làm, coi như cảm ơn anh đã giúp nhà họ Thẩm."

Phó Hàn Thần im lặng ngồi xuống. Anh nhấp một ngụm nước cam, vị chua ngọt vừa vặn làm đầu óc anh tỉnh táo hẳn sau cơn say đêm qua. Anh liếc nhìn bàn tay của Nhược Vũ – những ngón tay dài, thon thả và có những vết chai mỏng ở đầu ngón.

"Tay cậu bị sao vậy?"

Nhược Vũ hơi rụt tay lại, giấu vào sau lưng: "À, tôi hay vẽ tranh và phục chế đồ cổ, nên tay không được đẹp lắm."

Ánh mắt Phó Hàn Thần tối sầm lại. Vẽ tranh? Người ấy năm xưa cũng từng cầm một viên than củi vẽ xuống đất chỉ đường cho anh thoát khỏi khu rừng. Nhưng khi anh gặp Lâm Tố – người tự nhận là cứu anh năm đó – Lâm Tố lại nói rằng đôi tay cậu ta chỉ biết đánh đàn piano, chưa từng chạm qua cọ vẽ vì dị ứng màu nước.

Một sự nghi ngờ thoáng qua, nhưng anh nhanh chóng gạt đi. Có lẽ chỉ là trùng hợp.

"Hôm nay Lâm Tố sẽ đến công ty gặp tôi. Nếu cậu có ý định đi mua sắm hay ra ngoài, cứ báo với tài xế." – Phó Hàn Thần đứng dậy, lấy khăn lau miệng, giọng nói lại khôi phục vẻ xa cách.

Nhược Vũ khẽ "vâng" một tiếng. Cái tên "Lâm Tố" như một chiếc kim đâm nhẹ vào lòng cậu. Lâm Tố là em họ xa của cậu, kẻ đã lấy trộm chiếc vòng bạc và nhận vơ công lao cứu mạng năm ấy.