Phó Hàn Thần đi rồi, Nhược Vũ bắt đầu đi dạo quanh nhà. Cậu không quên lời dặn của anh, nhưng sự tò mò của một người làm nghề phục chế đã kéo cậu đến trước cửa thư phòng tầng ba một lần nữa.
Cánh cửa không khóa kỹ. Nhược Vũ đẩy nhẹ bước vào.
Căn phòng ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và hương giấy cũ. Trên kệ cao nhất, bức tranh bị phủ vải nhung đen chính là thứ thu hút cậu nhất. Nhược Vũ bắc ghế, cẩn thận hạ bức tranh xuống.
Khi lớp vải nhung được vén ra, tim cậu thắt lại.
Đó là một bức tranh phong cảnh bằng than củi, vẽ lại bìa rừng nơi hai đứa trẻ đã cùng nhau trốn chạy. Nhưng một vết rạch tàn nhẫn đã xé đôi bức tranh, khiến nó trông như một vết thương chưa lành trên tường.
“Đây là bức tranh mình vẽ tặng anh ấy mười lăm năm trước... Hóa ra anh ấy vẫn giữ, nhưng tại sao lại để nó rách thế này?”
Nhược Vũ chạm nhẹ vào mặt giấy đã ố vàng. Cậu biết rõ kỹ thuật phục chế loại giấy này. Cậu muốn vá lại ký ức cho anh, dù có thể anh sẽ không bao giờ biết người làm điều đó là ai.
Cậu mang bức tranh về phòng mình, bắt đầu bày ra các loại dụng cụ: giấy dó, hồ dán chuyên dụng và cọ mềm. Nhược Vũ đắm chìm vào công việc, tỉ mẩn từng chút một. Cậu quên cả thời gian, quên cả việc mình đang là "vợ hợp đồng", chỉ còn lại tình yêu đơn phương từ thuở nhỏ đặt hết vào đầu ngọn cọ.
Chiều muộn, Phó Hàn Thần về nhà sớm hơn dự kiến. Anh đi thẳng lên tầng ba để lấy một tài liệu quan trọng. Khi nhìn thấy kệ sách trống không, lớp vải nhung đen nằm dưới đất, cơn giận dữ bùng phát trong mắt anh.
"Thẩm Nhược Vũ!" – Tiếng quát của anh vang lên khắp hành lang.
Nhược Vũ giật mình, vội vàng chạy ra khỏi phòng, tay vẫn còn dính chút màu than.
"Tôi... tôi đây."
Phó Hàn Thần bước tới, dồn cậu vào vách tường, hơi thở lạnh lẽo bao trùm: "Ai cho phép cậu đụng vào bức tranh đó? Tôi đã nói là đừng chạm vào đồ của tôi, cậu coi lời tôi là gió thoảng bên tai sao?"
Nhược Vũ run lên, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi chỉ thấy nó bị hỏng, tôi muốn giúp anh sửa lại..."
"Sửa?" Phó Hàn Thần cười lạnh, "Cậu thì biết cái gì về bức tranh này? Đó là thứ duy nhất tôi còn lại từ người ấy. Nếu cậu làm hỏng nó thêm một chút nào, cái giá mà nhà họ Thẩm phải trả sẽ không đơn giản là tiền bạc đâu!"
Anh giật lấy bức tranh từ tay cậu. Nhưng khi nhìn xuống phần bị rách, anh bỗng sững sờ.
Vết rách vốn dĩ rất sâu nay đã được kết nối lại một cách thần kỳ bằng những sợi giấy siêu nhỏ, các nét than củi được nối liền mạch lạc đến mức nếu không nhìn kỹ, sẽ không nhận ra nó từng bị hỏng.
"Cậu... thực sự biết phục chế?" – Giọng anh dịu đi một chút, nhưng sự nghi hoặc vẫn còn đó.