Phó Hàn Thần nhìn bức tranh trong tay, những ngón tay anh lướt qua đường nối tinh tế mà Nhược Vũ vừa thực hiện. Anh chưa từng thấy ai có kỹ thuật phục chế điêu luyện đến vậy, ngay cả những chuyên gia hàng đầu cũng chưa chắc dám cam đoan sẽ trả lại nguyên trạng cho một bức tranh giấy đã ố nát mười lăm năm.
"Cậu học cái này ở đâu?" – Anh hỏi, giọng đã bớt phần gay gắt nhưng vẫn đầy vẻ đề phòng.
Nhược Vũ khẽ mím môi, giấu đi đôi tay đang run: "Mẹ tôi ngày xưa là thợ phục chế ở bảo tàng, bà đã dạy tôi từ nhỏ."
Phó Hàn Thần im lặng một lúc lâu, sau đó lạnh lùng cuộn bức tranh lại: "Đừng tưởng làm được chút việc vặt này là có thể can thiệp vào chuyện của tôi. Lần sau còn tự tiện vào phòng, đừng trách tôi không khách khí."
Anh quay lưng bỏ đi, nhưng trong đầu lại hiện lên ánh mắt kiên định của Nhược Vũ lúc nãy. Một thiếu gia nhà giàu lại đi học cái nghề tỉ mẩn và khắc khổ này sao?
Sáng hôm sau, Lâm Tố đến tập đoàn Phó Thị. Cậu ta diện một bộ đồ hiệu đắt tiền, xịt nước hoa nồng nặc, tươi cười bước vào phòng làm việc của Phó Hàn Thần.
"Hàn Thần, tối nay có buổi hòa nhạc của một nghệ sĩ piano nổi tiếng, anh đi cùng em nhé?" – Lâm Tố nũng nịu ngồi xuống cạnh anh.
Phó Hàn Thần lơ đãng nhìn hồ sơ, bất chợt hỏi một câu không liên quan: "Lâm Tố, em còn nhớ bức tranh phong cảnh than củi mà em vẽ tặng anh lúc chúng ta thoát khỏi vụ tai nạn không?"
Lâm Tố giật mình, ánh mắt hơi đảo quanh nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Dĩ nhiên là nhớ chứ... Sao anh lại hỏi vậy? Có chuyện gì với nó sao anh?"
"Nó bị rách, em có thể vẽ lại một bức tương tự không?" – Anh quan sát kỹ phản ứng của đối phương.
Lâm Tố cười gượng, xua tay: "Thôi mà anh, lâu quá rồi em không cầm bút vẽ, tay em bây giờ chỉ để đánh đàn thôi. Vẽ lại chắc chắn không còn cảm xúc như lúc đó đâu. Hay là em đàn cho anh nghe một bản nhạc nhé?"
Phó Hàn Thần không đáp, trong lòng dấy lên một cảm giác hụt hẫng khó tả. Tại sao mỗi lần nhắc về quá khứ, Lâm Tố luôn tìm cách lảng tránh những chi tiết nhỏ, trong khi Nhược Vũ – người lạ mới vào nhà anh – lại có thể nối liền những mảnh vỡ của bức tranh đó một cách tự nhiên đến thế?