MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Trở Thành Bạch Nguyệt QuangChương 5: CƠN SỐT VÀ SỰ DỊU DÀNG BẤT CHỢT

Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 5: CƠN SỐT VÀ SỰ DỊU DÀNG BẤT CHỢT

469 từ · ~3 phút đọc

Tối hôm đó, trời mưa tầm tã. Nhược Vũ vì mải mê dọn dẹp sân vườn và tưới mấy khóm hoa nhài – loài hoa mà năm xưa anh rất thích – nên đã bị ngấm nước mưa.

Đến đêm, cơn sốt ập đến. Nhược Vũ nằm co quắp trên giường trong căn phòng phía Tây lạnh lẽo, hơi thở nóng rực, môi khô khốc. Cậu mê man gọi tên: "Hàn Thần... chạy đi... đừng quay lại..."

Phó Hàn Thần đi ngang qua hành lang, nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng Nhược Vũ. Anh nhíu mày đẩy cửa bước vào. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt qua cửa sổ.

Anh tiến lại gần giường, thấy Nhược Vũ đang run rẩy, mặt đỏ bừng vì sốt cao.

"Thẩm Nhược Vũ? Cậu sao thế?" – Anh đưa tay chạm vào trán cậu, rồi giật mình vì cái nóng như lửa đốt.

Nhược Vũ trong cơn mê, theo bản năng nắm lấy bàn tay to lớn, mát lạnh của anh, áp vào má mình như tìm kiếm sự che chở. Cậu lẩm bẩm: "Đừng sợ... tôi sẽ... cứu anh..."

Trái tim Phó Hàn Thần bỗng đập chệch một nhịp. Câu nói này... chính xác là câu nói mà "người ấy" đã nói với anh khi cả hai bị kẹt trong đống đổ nát mười lăm năm trước.

Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt thanh tú của Nhược Vũ dưới ánh trăng. Tại sao sự trùng hợp này lại xuất hiện vào lúc này? Là cậu cố tình diễn kịch để lấy lòng anh, hay thực sự có một bí mật nào đó bị che giấu?

Dù lý trí bảo anh phải lạnh lùng, nhưng đôi tay lại không tự chủ được mà đi lấy khăn ấm, kiên nhẫn lau mồ hôi cho cậu suốt cả đêm.

Sáng hôm sau, khi Nhược Vũ tỉnh dậy, cậu thấy Phó Hàn Thần đang ngồi gục đầu bên cạnh giường, tay vẫn còn nắm chặt tay cậu. Nhược Vũ ngẩn người, một cảm giác ngọt ngào xen lẫn chua chát dâng lên.

“Nếu anh biết tôi là ai, liệu anh có còn nắm tay tôi thế này không?”

Ngay lúc đó, điện thoại của Phó Hàn Thần vang lên. Là tin nhắn từ Lâm Tố: "Hàn Thần, tối nay em qua nhà anh ăn cơm nhé, em có quà bất ngờ cho anh."

Phó Hàn Thần thức giấc, thấy Nhược Vũ đã tỉnh, anh lập tức buông tay ra, lấy lại vẻ mặt băng lãnh thường ngày:

"Tỉnh rồi thì tự đi mà uống thuốc. Tối nay Lâm Tố đến đây, cậu liệu mà thể hiện cho tốt, đừng để cậu ấy thấy khó chịu."

Câu nói như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Nhược Vũ. Cậu gật đầu, nén tiếng thở dài: "Tôi biết rồi."