Cơn mưa ngoài kia đã tạnh, nhưng không khí trong biệt thự họ Phó lại đặc quánh sự ngột ngạt. Thẩm Nhược Vũ sau cơn sốt vẫn còn hơi choáng váng, nhưng cậu không thể từ chối yêu cầu của Phó Hàn Thần. Cậu thay một bộ đồ đơn giản nhất, chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng sình che đi thân hình gầy gò, l lặng lẽ xuống bếp chuẩn bị cho bữa tối.
Theo lệnh của Phó Hàn Thần, tối nay Lâm Tố sẽ đến. Đáng lẽ việc nấu nướng là của đầu bếp, nhưng Lâm Tố đã nhắn tin nói rằng "muốn ăn hương vị gia đình", và Phó Hàn Thần đã ngầm ý muốn Nhược Vũ hỗ trợ. Nhược Vũ hiểu, anh chỉ muốn cậu đứng đó như một minh chứng cho việc anh đã kết hôn, nhưng người anh yêu thương thực sự là ai.
Sáu giờ tối, tiếng chuông cửa vang lên. Lâm Tố bước vào với một bó hoa ly trắng ngát hương – loài hoa mà Nhược Vũ cực kỳ dị ứng.
"Anh Hàn Thần! Em nhớ anh quá!" Lâm Tố chạy đến ôm chầm lấy cánh tay Phó Hàn Thần, giọng nói nũng nịu vang vọng khắp phòng khách.
Phó Hàn Thần mỉm cười nhẹ, ánh mắt vô tình lướt qua phía bếp, nơi Nhược Vũ đang bưng đĩa thức ăn ra. Thấy Nhược Vũ, Lâm Tố giả vờ ngạc nhiên, buông tay anh ra rồi đi tới:
"Ôi, anh Nhược Vũ cũng ở đây sao? Em xin lỗi, em cứ tưởng anh bận việc ở phòng tranh nên không về. Hoa này em mua tặng anh Hàn Thần, để em cắm vào lọ giúp hai người nhé."
Nhược Vũ khẽ lùi lại một bước, mũi đã bắt đầu đỏ lên vì dị ứng, nhưng cậu vẫn giữ phép lịch sự: "Cảm ơn em, để tôi làm cho."
Bữa tối bắt đầu trong sự gượng gạo. Lâm Tố liên tục gắp thức ăn cho Phó Hàn Thần, kể lại những kỷ niệm "giả" về vụ tai nạn năm xưa.
"Anh còn nhớ không, lúc đó em đã cõng anh đi qua vũng bùn lầy, chân em đau đến mức không cảm giác được gì nữa. Nhưng vì sợ anh gặp nguy hiểm, em chẳng dám dừng lại..." Lâm Tố vừa nói vừa sụt sịt, đưa khăn giấy lên chấm khóe mắt.
Phó Hàn Thần im lặng lắng nghe, bàn tay đang cầm nĩa của anh khẽ siết chặt. Anh liếc nhìn sang Nhược Vũ. Cậu thanh niên ấy chỉ cúi đầu ăn phần cơm trắng của mình, không một lời phản bác, không một chút biểu cảm. Sự im lặng của Nhược Vũ làm anh cảm thấy khó chịu một cách lạ lùng.
"Nhược Vũ, cậu thấy sao?" Phó Hàn Thần bất ngờ lên tiếng.
Nhược Vũ ngẩng đầu, đôi mắt hơi mông lung vì cơn sốt chưa dứt hẳn: "Anh hỏi tôi về chuyện gì?"
"Về câu chuyện của Lâm Tố. Chẳng phải cậu cũng là người nhà họ Thẩm sao? Lúc đó cậu ở đâu?"
Nhược Vũ siết chặt chiếc thìa dưới gầm bàn. Cậu ở đâu ư? Cậu chính là người đã lấy thân mình che cho anh khi tảng đá sụp xuống, là người đã dùng đôi bàn tay bé nhỏ bới đất đá đến bật máu để đưa anh ra ngoài. Nhưng lúc đó, mẹ cậu vì muốn bảo vệ cậu khỏi sự truy đuổi của kẻ thù nên đã bắt cậu phải giấu kín danh tính. Để rồi sau đó, Lâm Tố – đứa em họ sống nhờ nhà cậu – đã lấy cắp kỷ vật và cướp đi tất cả vinh quang ấy.
"Lúc đó tôi còn nhỏ, sức khỏe không tốt nên chỉ ở nhà." Nhược Vũ điềm tĩnh đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Tố. "Có lẽ em ấy đã rất vất vả mới cứu được anh Phó."
Lâm Tố hơi giật mình trước cái nhìn của Nhược Vũ, cậu ta vội vàng đánh lạc hướng: "Đúng rồi, anh Hàn Thần, anh nói bức tranh bị hỏng đã sửa được rồi phải không? Cho em xem với, em muốn thấy 'kỷ niệm' của chúng ta được khôi phục thế nào."
Phó Hàn Thần ra hiệu cho quản gia mang bức tranh xuống. Khi bức tranh được mở ra trên bàn, Lâm Tố thốt lên đầy vẻ thán phục giả tạo: "Trời ơi, phục chế giỏi quá! Nhìn cứ như mới vậy. Anh Nhược Vũ, tay nghề của anh đúng là không tầm thường."
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lâm Tố cố tình làm đổ ly rượu vang đỏ ngay sát mép bức tranh. "Ối! Em xin lỗi, em không cố ý!"
Chất lỏng màu đỏ thẫm lan nhanh trên mặt bàn, chỉ còn cách mép giấy vài milimet. Nhược Vũ nhanh như cắt lao đến, dùng tay không chặn dòng rượu lại, bất chấp việc rượu vang thấm đẫm vào cổ tay và chiếc áo sơ mi trắng.
Phó Hàn Thần đứng bật dậy, sắc mặt đen kịt. Anh không nhìn Lâm Tố, mà lại nhìn chằm chằm vào bàn tay đang run rẩy của Nhược Vũ.
"Thẩm Nhược Vũ, cậu có điên không? Tay cậu đang bị thương cơ mà!"
"Tranh... không sao là tốt rồi." Nhược Vũ thở phào, sắc mặt tái nhợt vì cơn đau từ vết thương cũ bị nước rượu làm xót. Cậu đứng dậy, không nhìn hai người họ thêm một giây nào: "Tôi xin phép lên lầu trước. Hai người cứ tự nhiên."
Khi Nhược Vũ khuất bóng, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo cực độ. Phó Hàn Thần nhìn Lâm Tố, ánh mắt không còn chút ấm áp nào: "Lâm Tố, em về trước đi. Tôi mệt rồi."