MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Trở Thành Bạch Nguyệt QuangChương 7: LỜI NÓI DỐI BẮT ĐẦU RẠN NỨT

Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 7: LỜI NÓI DỐI BẮT ĐẦU RẠN NỨT

761 từ · ~4 phút đọc

Lâm Tố rời đi trong sự ấm ức, nhưng Phó Hàn Thần không còn tâm trí nào để quan tâm. Anh đi thẳng lên phòng Nhược Vũ.

Cánh cửa không khóa. Anh bước vào và thấy Nhược Vũ đang ngồi bên cửa sổ, lẳng lặng dùng bông gòn lau vết rượu trên tay. Mùi hoa ly nồng nặc trên người Lâm Tố lúc nãy vẫn còn vương lại khiến Nhược Vũ liên tục ho khẽ.

"Tại sao cậu lại cứu bức tranh đó đến mức bỏ mặc bản thân như vậy?" Phó Hàn Thần đứng tựa vào cửa, giọng nói trầm khàn.

Nhược Vũ không quay đầu lại: "Vì đó là thứ quan trọng với anh. Anh nói nó là kỷ niệm duy nhất với người cứu mạng anh, tôi không muốn nó bị hủy hoại."

"Cậu tốt bụng đến mức đó sao? Hay cậu đang cố tình lấy lòng tôi để đòi hỏi điều gì khác cho nhà họ Thẩm?" Phó Hàn Thần tiến lại gần, bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn mình.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo, đượm buồn của Nhược Vũ, những lời cay nghiệt của anh bỗng nghẹn lại. Anh nhìn thấy những nốt đỏ dị ứng bắt đầu nổi lên trên cổ và cánh tay cậu.

"Cậu bị dị ứng hoa ly?" Anh ngẩn ra.

"Một chút thôi, không sao đâu." Nhược Vũ cố gắng né tránh sự tiếp xúc của anh.

"Lâm Tố nói cậu ta rất thích hoa ly, nên tôi mới để cậu ấy mang vào. Tại sao cậu không nói?" Phó Hàn Thần cảm thấy một sự tội lỗi chưa từng có đang trào dâng.

Nhược Vũ cười khổ: "Tôi nói thì có ích gì không? Trong mắt anh, tôi là kẻ tham tiền, là người thay thế. Còn cậu ấy là ánh trăng sáng, là ân nhân. Sự khó chịu của tôi làm sao quan trọng bằng niềm vui của cậu ấy?"

Câu nói của Nhược Vũ như một cái tát vào sự kiêu ngạo của Phó Hàn Thần. Anh buông cậu ra, bước đến hộp y tế lấy thuốc bôi. Anh ép cậu ngồi xuống, tự tay bôi thuốc lên những nốt dị ứng cho cậu.

Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Phó Hàn Thần bất chợt hỏi: "Lúc nhỏ, cậu sống ở đâu?"

"Ở một ngôi làng nhỏ phía Bắc, gần rừng thông." Nhược Vũ thật thà đáp.

Bàn tay Phó Hàn Thần khựng lại. Khu rừng thông... Vụ tai nạn năm đó diễn ra ở vùng ngoại ô phía Bắc, nơi có rừng thông bạt ngàn. Lâm Tố lại luôn nói rằng cậu ta cứu anh ở một vùng ven biển phía Nam. Trước đây anh chỉ nghĩ là do cậu ta quá sợ hãi nên nhớ nhầm vị trí, nhưng giờ đây, những mảnh ghép bắt đầu lệch pha.

"Người cứu tôi năm đó..." Phó Hàn Thần lẩm bẩm, ánh mắt nhìn xoáy vào Nhược Vũ, "Người đó có một vết bớt nhỏ hình ngôi sao ở sau gáy. Cậu... có không?"

Nhược Vũ run lên bần bật. Cậu có. Nhưng cậu biết nếu thừa nhận bây giờ, Lâm Tố sẽ tìm mọi cách hãm hại gia đình cậu ở quê nhà. Lâm Tố đang nắm giữ một bí mật về khoản nợ của cha cậu.

"Tôi không có." Nhược Vũ nói dối, trái tim đau thắt lại. "Anh Phó, anh tìm nhầm người rồi."

Phó Hàn Thần không nói gì, nhưng anh đột ngột kéo cổ áo sau của Nhược Vũ xuống. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, một vết bớt màu đỏ nhạt, hình thù kỳ lạ nhưng cực kỳ giống một ngôi sao năm cánh hiện ra rõ mùng một.

Hơi thở của Phó Hàn Thần nghẹn lại. Mọi thứ như nổ tung trong đầu anh.

"Thẩm Nhược Vũ... Cậu rốt cuộc là ai?"

Cậu không trả lời, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay của anh. Sự thật vốn dĩ quá gần, nhưng lại bị bao phủ bởi quá nhiều tổn thương và lừa dối.

Phó Hàn Thần không kìm lòng được, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy nhưng đầy sự hối lỗi đặt lên môi cậu. Đây không phải là nụ hôn của một cuộc hôn nhân hợp đồng, mà là sự bùng nổ của những khao khát và nghi hoặc bấy lâu nay.

Đêm đó, Phó Hàn Thần không rời khỏi phòng Nhược Vũ. Anh ôm chặt lấy cậu, như sợ rằng nếu buông tay, ánh trăng sáng thật sự của đời mình sẽ lại biến mất vào bóng tối một lần nữa.