Cả đêm đó, Phó Hàn Thần không tài nào chợp mắt. Nhìn người thanh niên đang nằm gọn trong vòng tay mình, gương mặt khi ngủ vẫn còn vương nét u sầu và mệt mỏi, trái tim anh thắt lại một cơn đau âm ỉ. Vết bớt hình ngôi sao sau gáy Nhược Vũ giống như một lời buộc tội đanh thép nhất đối với sự mù quáng của anh suốt bấy lâu nay.
Anh khẽ rời giường, bước ra ban công, châm một điếu thuốc. Khói thuốc trắng xóa tan trong không khí lạnh lẽo của buổi sớm. Anh lấy điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc cho trợ lý thân cận nhất của mình.
"Trần Huy, điều tra lại toàn bộ hồ sơ bệnh án và lịch trình của Lâm Tố mười lăm năm trước. Đặc biệt là những ngày diễn ra vụ tai nạn ở rừng thông phía Bắc. Tôi muốn biết chính xác lúc đó cậu ta đang ở đâu, làm gì. Đừng để bất kỳ ai biết, kể cả người nhà họ Thẩm."
Đầu dây bên kia thoáng chút ngạc nhiên nhưng lập tức nhận lệnh. Phó Hàn Thần cúp máy, ánh mắt nhìn về phía chân trời đang hửng sáng. Anh không phải là kẻ ngốc, chỉ là lòng biết ơn quá lớn đã che mờ lý trí của anh. Nhưng giờ đây, khi những mảnh ghép thực tại và ký ức bắt đầu chồng khít lên nhau thông qua Thẩm Nhược Vũ, anh nhận ra mình đã nợ cậu nhiều đến nhường nào.
Khi anh quay lại phòng, Nhược Vũ đã tỉnh. Cậu ngồi dậy, nhìn thấy anh liền theo bản năng co người lại, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi. Sự xa cách này khiến Phó Hàn Thần khó chịu.
"Anh... sao anh vẫn còn ở đây?" Nhược Vũ khàn giọng hỏi.
Phó Hàn Thần tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Anh muốn đưa tay xoa đầu cậu nhưng Nhược Vũ khẽ né tránh. Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, rồi chậm rãi thu về.
"Cậu đang sợ tôi sao? Nhược Vũ, tối qua... vết bớt đó..."
"Anh đừng nói nữa." Nhược Vũ cắt ngang, giọng cậu run rẩy. "Vết bớt đó chỉ là trùng hợp thôi. Trên đời này có rất nhiều người có vết bớt tương tự. Tôi không phải là người anh tìm, càng không muốn dính dáng gì đến những chuyện đó. Anh cứ coi như không thấy gì đi."
"Tại sao cậu phải phủ nhận?" Phó Hàn Thần gằn giọng, sự mất kiên nhẫn bùng phát. "Nếu cậu là người cứu tôi, tại sao lại để Lâm Tố mạo danh? Tại sao lại chấp nhận chịu nhục nhã ở nhà họ Phó này như một kẻ thay thế?"
Nhược Vũ cười khổ, những giọt nước mắt trào ra khỏi hốc mắt đỏ hoe. "Vì tôi không có quyền lựa chọn! Nhà họ Thẩm đang nợ Lâm Tố một khoản tiền lớn để chữa bệnh cho cha tôi. Nếu tôi lộ ra, Lâm Tố sẽ cắt đứt nguồn viện trợ đó. Phó Hàn Thần, không phải ai cũng có quyền lực và tiền bạc như anh để sống theo ý mình. Với tôi, sự thật không quan trọng bằng mạng sống của cha tôi."
Phó Hàn Thần lặng người. Hóa ra, đằng sau sự cam chịu của cậu là một gánh nặng to lớn đến thế. Anh cảm thấy mình thật tồi tệ. Anh đã dùng danh nghĩa "trả ơn" để sủng ái một kẻ lừa đảo, đồng thời dùng sự lạnh lùng để chà đạp lên người thực sự đã hy sinh vì mình.
"Tôi xin lỗi."
Ba chữ đó thốt ra từ miệng một tổng tài cao ngạo như Phó Hàn Thần khiến Nhược Vũ sững sờ. Cậu ngước nhìn anh, thấy trong đôi mắt thâm sâu ấy không còn vẻ băng lãnh thường ngày, mà là một sự dịu dàng pha lẫn xót xa đến nao lòng.