MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Trở Thành Bạch Nguyệt QuangChương 9: MÀN KỊCH VỤNG VỀ CỦA KẺ GIẢ MẠO

Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 9: MÀN KỊCH VỤNG VỀ CỦA KẺ GIẢ MẠO

878 từ · ~5 phút đọc

Mấy ngày sau, Phó Hàn Thần vẫn giữ thái độ bình thường với Lâm Tố, nhưng thực chất là để cậu ta tự bộc lộ sơ hở. Anh mời Lâm Tố đến một buổi triển lãm tranh cổ, nơi có trưng bày một số tác phẩm đang được phục chế.

Lâm Tố hí hửng ăn diện thật lộng lẫy, tưởng rằng mình sắp được Phó Hàn Thần cầu hôn chính thức. Cậu ta khoác tay anh, đi dạo giữa những bức họa vô giá, miệng không ngừng bình phẩm những câu sáo rỗng về nghệ thuật mà cậu ta chẳng hề am hiểu.

"Anh xem, bức tranh này nét vẽ thật thô kệch, chẳng bằng một góc bản nhạc em vừa soạn." Lâm Tố chỉ vào một bức tranh thủy mặc đang được trưng bày dở dang.

Phó Hàn Thần lạnh nhạt đáp: "Đó là bức tranh của một danh họa đời Thanh, nó quý giá ở cái thần của nét bút, không phải ở sự bóng bẩy bên ngoài. À đúng rồi, Lâm Tố, anh nhớ hồi nhỏ em nói em rất thích vẽ tranh than củi vì nó mộc mạc. Anh có chuẩn bị sẵn dụng cụ ở phòng nghỉ phía sau, em vẽ tặng anh một bức nhé? Chỉ cần một nét phác thảo đơn giản về khu rừng năm đó thôi."

Mặt Lâm Tố lập tức cắt không còn giọt máu. Cậu ta lắp bắp: "Em... em đã nói rồi mà, tay em dạo này hay bị run khi cầm bút vẽ, bác sĩ bảo phải kiêng..."

"Vậy sao? Vậy thì để Nhược Vũ vẽ giúp em vậy."

Phó Hàn Thần vừa dứt lời, từ sau tấm rèm, Thẩm Nhược Vũ bước ra. Cậu mặc một chiếc tạp dề màu xám, đôi tay vẫn còn vương chút bụi than. Ánh mắt cậu nhìn Lâm Tố không còn sự nhẫn nhịn như trước, mà là sự kiên định của một người thợ thủ công bảo vệ danh dự của mình.

"Lâm Tố, nếu em không nhớ khu rừng đó trông thế nào, để anh nhắc lại cho em nhé." Nhược Vũ cầm lấy viên than củi, chỉ trong vài đường nét điêu luyện trên mặt giấy, một khung cảnh hoang tàn nhưng đầy sức sống của khu rừng mười lăm năm trước hiện ra sống động đến từng chi tiết.

Những người xung quanh bắt đầu xầm xì tán thưởng. Phó Hàn Thần bước tới, lấy trong túi áo ra một chiếc vòng bạc cũ kỹ – chính là chiếc vòng mà Lâm Tố đã dùng để làm bằng chứng cứu mạng năm xưa.

"Lâm Tố, chiếc vòng này có một ngăn bí mật ở mặt trong, chỉ có người thợ làm ra nó mới biết cách mở. Em là chủ nhân của nó, chắc em biết chứ?"

Lâm Tố run cầm cập, mồ hôi vã ra như tắm. Cậu ta cầm lấy chiếc vòng, loay hoay mãi nhưng không tài nào tìm được khe hở nào. "Em... lâu quá rồi nên em quên..."

Nhược Vũ tiến lại gần, nhẹ nhàng lấy chiếc vòng từ tay Lâm Tố. Cậu chạm vào một điểm nhỏ xíu ở cạnh viền, nắp vòng bật ra, bên trong khắc hai chữ cái nhỏ xíu: "N.V".

"N.V là viết tắt của Nhược Vũ. Đây là món quà mẹ tôi đã đặt làm riêng cho tôi năm tròn mười tuổi." Nhược Vũ bình thản nói, từng chữ như nhát dao đâm vào sự dối trá của Lâm Tố.

Lúc này, trợ lý Trần Huy bước vào, đưa cho Phó Hàn Thần một tập tài liệu. Phó Hàn Thần ném thẳng tập hồ sơ xuống chân Lâm Tố.

"Mười lăm năm trước, vào ngày tôi gặp tai nạn, em đang ở bệnh viện thẩm mỹ để xóa một vết sẹo do ngã cầu thang, cách hiện trường hơn 500 cây số. Lâm Tố, em đã diễn vở kịch này quá lâu rồi. Khoản nợ của nhà họ Thẩm, tôi đã trả trắng tay cho em, đồng thời tôi cũng đã thu thập đủ bằng chứng về việc em tống tiền Nhược Vũ bấy lâu nay."

Lâm Tố quỵ ngã xuống sàn, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo vì sợ hãi. Cậu ta cố bám lấy chân Phó Hàn Thần: "Hàn Thần, anh nghe em giải thích... em vì yêu anh nên mới làm vậy..."

"Cút!" Phó Hàn Thần lạnh lùng thốt ra một chữ. Bảo vệ ngay lập tức lôi Lâm Tố ra ngoài trong tiếng gào khóc thảm thiết của cậu ta.

Không gian trở nên yên tĩnh. Phó Hàn Thần quay sang nhìn Nhược Vũ. Cậu đứng đó, lặng lẽ nhìn bức tranh than củi vừa vẽ xong. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu năm tháng sống trong bóng tối dường như đã theo cơn gió bay đi hết.

Phó Hàn Thần bước tới, ôm chặt lấy cậu từ phía sau trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Anh vùi đầu vào cổ cậu, thì thầm:

"Cảm ơn em đã không bỏ cuộc. Từ nay về sau, em không phải là người thay thế của ai cả. Em là ánh trăng sáng duy nhất, là mạng sống của tôi."

Nhược Vũ nhắm mắt lại, để mặc cho những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Cuối cùng, ánh trăng đã tìm về đúng bầu trời của nó.