Sau buổi triển lãm chấn động đó, Phó Hàn Thần đưa Thẩm Nhược Vũ trở về biệt thự. Nhưng lần này, anh không đưa cậu về căn phòng phía Tây lạnh lẽo nữa. Anh bế thốc cậu lên, đi thẳng vào căn phòng chủ nhân ở tầng hai – nơi vốn dĩ là "cấm địa" mà trước đây Nhược Vũ chưa bao giờ được phép đặt chân vào quá ba bước.
Nhược Vũ hơi hoảng hốt, đôi tay gầy gò bám chặt vào vai anh: "Anh... anh làm gì vậy? Để tôi xuống, tôi tự đi được."
"Từ nay về sau, đây là phòng của em." Phó Hàn Thần đặt cậu xuống chiếc giường lớn êm ái, ánh mắt thâm trầm đầy vẻ ôn nhu. "Nhược Vũ, tôi đã để em chịu khổ quá nhiều rồi. Những gì thuộc về em, tôi sẽ đòi lại gấp đôi. Những gì em hằng mong ước, tôi sẽ dâng đến tận tay em."
Nhược Vũ nhìn căn phòng xa hoa nhưng ấm áp, lòng cậu vẫn còn chút không thực. Cậu đã quen với việc bị lãng quên, quen với việc là một kẻ đứng bên lề cuộc đời của Phó Hàn Thần. Sự thay đổi đột ngột này khiến cậu thấy giống như một giấc mơ đẹp nhưng dễ vỡ.
"Hàn Thần, anh không cần phải làm vậy đâu. Tôi cứu anh không phải vì muốn được đền đáp như thế này..."
"Tôi biết." Phó Hàn Thần ngồi xuống cạnh cậu, cầm lấy đôi bàn tay đầy những vết chai nhỏ và vết xước do than củi. Anh đưa lên môi khẽ hôn, từng ngón tay một. "Em cứu tôi vì em là Nhược Vũ – đứa trẻ lương thiện nhất mà tôi từng gặp. Còn tôi bù đắp cho em, là vì tôi yêu em. Không phải vì em là ân nhân, mà vì em chính là người đã sưởi ấm căn nhà lạnh lẽo này suốt thời gian qua bằng sự thầm lặng của mình."
Nhược Vũ khựng lại. Đây là lần đầu tiên Phó Hàn Thần trực tiếp nói lời "yêu". Trái tim cậu như có một dòng suối ấm chảy qua, khiến mọi tủi hờn bấy lâu nay tan biến sạch sẽ.
Đêm đó, Phó Hàn Thần tự tay xuống bếp nấu một bát cháo hạt sen cho cậu. Nhìn vị tổng tài cao ngạo thường ngày chỉ biết ký những hợp đồng hàng tỷ đô, nay lại lúng túng với cái tạp dề và nồi cháo, Nhược Vũ không nhịn được mà bật cười. Nụ cười của cậu rạng rỡ như nắng ban mai, khiến Phó Hàn Thần ngẩn ngơ.
"Em cười tôi sao?" Anh giả vờ nghiêm mặt, nhưng đôi mắt lại tràn đầy ý cười.
"Không có, chỉ là thấy anh... rất khác."
"Vì em, tôi có thể trở thành bất cứ ai." Anh múc một thìa cháo, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi cậu. "Nào, há miệng ra. Em phải bồi bổ thật tốt, nhìn em gầy thế này tôi đau lòng chết mất."
Nhược Vũ ngoan ngoãn ăn hết bát cháo. Trong ánh đèn vàng ấm áp, sự xa cách giữa họ dường như đã biến mất hoàn toàn. Họ không còn là hai người xa lạ trong một cuộc hôn nhân hợp đồng, mà là hai mảnh đời tan vỡ đã tìm thấy nhau sau mười lăm năm lạc lối.