Trong giới tài chính thành phố S, cái tên Phó Cửu Thần không khác gì một bản án tử hình đối với những đối thủ cạnh tranh. Ở tuổi hai mươi tám, anh ngồi trên đỉnh cao của tập đoàn vạn tỷ Phó Thị, sở hữu gương mặt tạc tượng nhưng lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Người ta đồn rằng, trong huyết quản của anh không có máu, mà chỉ có những con số nhảy múa và các bản kế hoạch thâu tóm thị trường.
"Phó tổng, đây là báo cáo doanh thu quý III của chi nhánh phía Nam. Tỉ suất lợi nhuận ròng tăng 15%, nhưng phía cổ đông vẫn chưa hài lòng với tốc độ mở rộng..."
Trợ lý Kim vừa đẩy gọng kính, vừa thận trọng báo cáo khi chiếc Rolls-Royce đen bóng đang lướt đi êm ái trên đường cao tốc hướng về sân bay.
Phó Cửu Thần ngồi ở ghế sau, vắt chéo chân đầy quyền lực. Bộ vest xám tro được may thủ công không một nếp nhăn, mái tóc đen vuốt ngược lộ ra vầng trán cao thông tuệ. Anh không ngước mắt lên khỏi chiếc máy tính bảng, giọng nói trầm thấp, sắc lẹm cắt ngang lời trợ lý:
"Nói với họ, nếu muốn tốc độ, hãy đi đầu tư vào đường đua F1. Còn ở Phó Thị, tôi chỉ cần sự chính xác. Kẻ nào còn ý kiến, bảo họ ngày mai nộp đơn từ chức trước chín giờ sáng."
Sự quyết liệt đến tàn nhẫn ấy chính là thương hiệu của anh. Trong mắt Phó Cửu Thần, thế giới này vận hành dựa trên hiệu suất. Những thứ như cảm xúc, ký ức hay hoài niệm đều là những tệp tin rác cần được dọn dẹp để bộ não vận hành tối ưu nhất.
"Vâng, tôi đã rõ." Trợ lý Kim khẽ rùng mình, thầm thắp một nén nhang cho các vị cổ đông xấu số.
Đúng lúc đó, trời bỗng đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mặt kính xe. Ánh đèn đường loang loáng phản chiếu trên mặt đường trơn trượt. Phó Cửu Thần bỗng khựng lại, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng – thứ cảm giác mà một kẻ lý trí như anh vốn dĩ không bao giờ cho phép tồn tại.
Anh ngước lên, bắt gặp một chiếc xe tải lớn đang mất lái từ phía làn đường đối diện, lao thẳng về phía mình với tốc độ kinh hoàng. Ánh đèn pha rực sáng chói mắt, lấn át cả không gian tối tăm.
"Phó tổng! Cẩn thận!" Trợ lý Kim hét lên thất thanh.
Rầm!
Tiếng kim loại va chạm xé toạc màn đêm. Chiếc Rolls-Royce bị hất văng, lộn mấy vòng trên mặt lộ trước khi dừng lại bên dải phân cách. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi xăng và mùi máu tanh nồng hòa lẫn vào màn mưa lạnh lẽo.
Trong cơn mê sảng giữa lằn ranh sinh tử, Phó Cửu Thần cảm thấy đầu mình đau nhức như bị hàng ngàn mảnh sành đâm xuyên qua. Những hình ảnh về những bản hợp đồng triệu đô, những cuộc họp căng thẳng bỗng chốc tan biến như khói bụi. Thay vào đó, một luồng ký ức xa xưa, bụi bặm và rực rỡ đột ngột ùa về.
Tiếng trống trường giòn giã... mùi cỏ cháy nắng trên sân vận động... và một giọng nói trong trẻo, tức giận vang lên bên tai: "Phó Cửu Thần, anh là đồ đáng ghét nhất thế giới! Tôi hận anh!"
Cơn đau lên đến đỉnh điểm rồi sụp đổ vào một khoảng không đen kịt.
Khi Phó Cửu Thần mở mắt ra một lần nữa, đập vào mắt anh là trần nhà trắng toát của bệnh viện và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Toàn thân anh đau nhức như vừa bị xe lu cán qua, đặc biệt là vùng đầu được quấn băng kín mít.
"Phó tổng! Ngài tỉnh rồi! Tạ ơn trời đất, ngài đã hôn mê suốt ba ngày rồi!" Trợ lý Kim nhào tới bên giường, gương mặt hốc hác vì lo lắng hiện rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Phó Cửu Thần nheo mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên đeo kính trước mặt. Anh im lặng hồi lâu, chân mày nhíu chặt lại như đang cố tiêu hóa một thông tin gì đó cực kỳ vô lý.
"Này ông chú..." Phó Cửu Thần cất tiếng, giọng khàn đặc nhưng tông điệu lại mang theo sự ngông nghênh kỳ lạ.
Trợ lý Kim khựng lại, nụ cười cứng đờ trên môi: "Ngài... ngài gọi tôi là gì cơ?"
"Tôi hỏi ông là ai? Sao tôi lại ở đây? Mà nhìn ông lạ thế, bộ đồ này là mốt của năm 2040 à? Trông già chát."
Phó Cửu Thần chống tay ngồi dậy, động tác nhanh nhẹn nhưng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vào bộ đồ bệnh nhân cao cấp.
"Ngài không nhận ra tôi sao? Tôi là Kim trợ lý, người đã theo ngài năm năm nay..." Trợ lý Kim bắt đầu toát mồ hôi hột, vội vàng gọi bác sĩ.
"Kim cái gì mà Kim? Tôi chỉ biết Kim siêu nhân thôi." Phó Cửu Thần hừ lạnh một tiếng, rồi như nhớ ra điều gì đó quan trọng, anh túm lấy cổ áo trợ lý Kim, kéo mạnh xuống: "Này, điện thoại của tôi đâu? Mau đưa đây, chín giờ tối nay tôi có hẹn với đám thằng Tèo, thằng Tí đi cày rank quán net đầu phố. Muộn một phút là tụi nó chiếm mất máy 'vàng' của tôi đấy!"
Trợ lý Kim suýt nữa thì nghẹt thở, mắt trợn tròn nhìn vị CEO vốn dĩ luôn giữ kẽ, lịch lãm đến mức cực đoan nay lại đang nói những từ ngữ... vô cùng "chợ búa" và trẻ con.
Bác sĩ trưởng khoa vội vàng chạy vào, làm một loạt các xét nghiệm kiểm tra phản xạ. Kết quả khiến tất cả mọi người trong phòng bệnh phải chết lặng.
"Thưa gia đình... vùng đồi thị và thùy thái dương của ngài Phó bị va chạm mạnh dẫn đến một dạng mất trí nhớ chọn lọc vô cùng hiếm gặp." Vị bác sĩ già lau mồ hôi, giọng run run: "Nói một cách dễ hiểu, trí não của ngài ấy đã bị 'reset' về năm mười bảy tuổi. Ngài ấy vẫn nhớ mình là ai, nhưng là Phó Cửu Thần của mười một năm trước."
"Cái gì?!" Trợ lý Kim khuỵu xuống sàn nhà.
Tập đoàn Phó Thị đang đứng trước những dự án nghìn tỷ, hội đồng quản trị đang lăm le hạ bệ CEO, đối thủ thì rình rập như sói đói. Mà bây giờ, vị "vua" của họ lại đang muốn đi chơi điện tử và đòi gọi đàn em đến bảo kê bệnh viện?
Phó Cửu Thần lúc này đã bước xuống giường, anh đi tới trước tấm gương lớn trong phòng tắm. Nhìn thấy hình ảnh người đàn ông trưởng thành, vai rộng ngực nở, gương mặt sắc sảo trong gương, anh không nhịn được mà huýt sáo một tiếng, tay vuốt lại lọn tóc mái đang rủ xuống trán.
"Chà, mười một năm nữa mình đẹp trai thế này sao? Cơ bắp cũng được đấy, nhìn ngầu hơn hẳn đại ca khu phố Đông rồi."
Anh quay lại, nhìn trợ lý Kim đang mặt mày xám xịt, cười nhe răng: "Này ông chú, đừng có trưng cái mặt đám ma đó ra. Mau đi mua cho tôi một cái áo phông rộng với đôi giày thể thao đi. Cái bộ đồ này mặc vướng víu quá, tôi muốn xuất viện!"
Trợ lý Kim nhìn vị CEO "phiên bản thiếu niên" đang đứng chống nạnh kia, chỉ cảm thấy tương lai của tập đoàn và cả mạng sống của mình đang treo trên sợi tóc.
Đúng lúc đó, điện thoại của trợ lý Kim rung lên. Là cuộc gọi từ Chủ tịch – cha của Phó Cửu Thần.
"Vâng... vâng chủ tịch... chuyện là... Phó tổng tỉnh rồi, nhưng ngài ấy... ngài ấy bỗng nhiên muốn đi học lại ạ."
Ở một diễn biến khác, tại văn phòng trường Trung học Nội trú Quý tộc Ánh Dương, Lê Hạ Chi vừa nhận được quyết định thực tập chính thức. Cô giáo trẻ nhìn xấp hồ sơ học sinh trên bàn, thở dài chỉnh lại cặp kính cận dày cộp. Cô không hề biết rằng, "cơn ác mộng" lớn nhất cuộc đời mình đang chuẩn bị hiên ngang bước vào cổng trường với danh nghĩa một "học sinh đặc biệt".