MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 2: TỈNH DẬY Ở TUỔI 17 (TRONG THÂN XÁC 28)

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 2: TỈNH DẬY Ở TUỔI 17 (TRONG THÂN XÁC 28)

1,490 từ · ~8 phút đọc

Bệnh viện Quốc tế S vốn nổi tiếng với sự yên tĩnh tuyệt đối dành cho giới thượng lưu, nhưng sáng nay, không gian ấy bị xé toạc bởi tiếng la hét thất thanh và tiếng bước chân chạy loạn xạ.

"Đứng lại đó! Ai cho phép ngài tháo kim truyền dịch ra hả Phó tổng?"

Trợ lý Kim thở không ra hơi, vừa chạy vừa giữ chặt chiếc kính cận đang chực rơi khỏi mũi. Đuổi theo ngay phía sau là một đoàn y tá, mặt cắt không còn giọt máu. Phía trước họ, một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, mặc bộ đồ bệnh nhân bằng lụa đắt tiền đang phi qua dãy ghế chờ với sự dẻo dai kinh ngạc.

"Này ông chú, đã bảo đừng có gọi tôi là Phó tổng!" Phó Cửu Thần vừa chạy vừa ngoái đầu lại, đôi mắt sắc lẹm vốn khiến thuộc cấp run sợ nay lại lấp lánh sự tinh nghịch đầy hoang dã. "Tôi là Phó Cửu Thần, đại ca của trường số 1! Mấy người bắt cóc tôi vào đây định tống tiền hay gì? Đừng có mơ nhé, đàn em tôi kéo đến là san bằng cái chỗ này đấy!"

"Rầm!"

Anh đâm sầm vào một chiếc xe đẩy thuốc, loạng choạng mất đà. Nhưng thay vì ngã, bản năng của một cơ thể đã qua đào tạo võ thuật chuyên nghiệp giúp anh thực hiện một cú nhào lộn điệu nghệ rồi đứng vững trên hai chân. Phó Cửu Thần sững người, nhìn đôi tay mình, rồi nhìn xuống bắp chân săn chắc.

"Uầy... mình tập gym khi nào mà đô thế này?" Anh lẩm bẩm, vẻ mặt đầy phấn khích. "Quả này về trường chắc chắn thằng Hùng 'đen' không dám ho một tiếng."

Trợ lý Kim rốt cuộc cũng đuổi kịp, anh ta vội vàng ôm chầm lấy thắt lưng vị CEO để ngăn anh lại. "Phó tổng... à không, Cửu Thần đại ca... xin ngài, ngài vừa mới tỉnh dậy sau tai nạn, não bộ vẫn còn máu bầm. Ngài phải nằm xuống để bác sĩ kiểm tra!"

Phó Cửu Thần cau mày, xách bổng trợ lý Kim lên như xách một con mèo nhỏ. Anh gằn giọng: "Này, ông chú lạ mặt. Ông bảo tôi hai mươi tám tuổi? Ông bảo tôi là chủ của cái tập đoàn gì gì đó nghìn tỷ? Ông nhìn tôi giống kẻ ngốc lắm à?"

"Ngài không ngốc, nhưng ngài bị... mất trí nhớ chọn lọc!" Trợ lý Kim mếu máo.

Cửu Thần thả người trợ lý xuống, tặc lưỡi: "Lừa trẻ con chắc? Tôi vừa mới thi học kỳ xong, tối qua còn trốn bố đi net. À mà nhắc mới nhớ..." Anh sờ lên đầu, lớp băng trắng xóa khiến anh hơi khó chịu. "Bố tôi đâu? Ông già mà thấy tôi nằm đây chắc chắn sẽ tháo thắt lưng da ra quật tôi một trận tơi bời. Mau, đưa tôi về nhà, tôi phải giấu đống truyện tranh dưới gầm giường trước khi ông ấy phát hiện."

Trợ lý Kim nhìn vị "vua kinh tế" đang lo lắng về việc bị bố đánh đòn bằng thắt lưng, cảm thấy thế giới này thật sự sụp đổ rồi. Ông già mà Cửu Thần nói – tức Chủ tịch tiền nhiệm – hiện đang ở tận châu Âu nghỉ dưỡng và chắc chắn sẽ lên cơn đau tim nếu thấy con trai mình thành ra thế này.

"Được rồi, được rồi. Ngài muốn về nhà, chúng tôi sẽ đưa ngài về." Trợ lý Kim nảy ra một kế. "Nhưng trước hết, ngài phải vào phòng thay đồ. Ngài không thể ra đường với bộ dạng này."

Mười phút sau, Phó Cửu Thần đứng trước gương trong phòng thay đồ hạng sang của bệnh viện. Anh nhìn người đàn ông trong gương – một người đàn ông trưởng thành với đường xương hàm sắc cạnh, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ lạnh lùng tự nhiên và một vóc dáng chuẩn người mẫu. Anh vuốt lại mái tóc đã được cắt tỉa cầu kỳ, lẩm bẩm:

"Đù... mười một năm sau mình dậy thì thành công dữ vậy sao? Nhìn cái mặt này, chắc gái theo cả hàng dài nhỉ?"

Trợ lý Kim đưa cho anh một chiếc điện thoại đời mới nhất. Cửu Thần cầm lấy, lóng ngóng một hồi: "Cái gì đây? Máy tính bảng mini à? Nút bấm đâu? Sao toàn màn hình thế này? Rồi làm sao để chơi Rắn săn mồi?"

"Đây là điện thoại cảm ứng... thưa ngài. Và hiện nay người ta không chơi Rắn săn mồi nữa, họ chơi Liên Quân, Tốc Chiến..."

"Liên Quân? Tên nghe kêu đấy." Cửu Thần sáng mắt lên. "Thế có chơi được Half-Life không? Hay Đế Chế?"

Trợ lý Kim chỉ biết gục đầu vào tường. Anh hiểu rằng, để duy trì sự ổn định của tập đoàn Phó Thị, anh không thể để lộ tình trạng của Phó Cửu Thần ra ngoài. Nếu các đối thủ biết vị CEO máu lạnh giờ đây chỉ là một nam sinh mười bảy tuổi ham chơi điện tử, cổ phiếu của công ty sẽ bốc hơi sạch trong vòng một nốt nhạc.

"Nghe này Cửu Thần... đại ca." Trợ lý Kim hạ giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. "Gia đình ngài đang gặp nguy hiểm. Có một thế lực bí ẩn đang theo dõi ngài. Để bảo vệ ngài, chúng tôi đã sắp xếp cho ngài... đi 'ẩn cư' một thời gian."

Cửu Thần nhướng mày, vẻ mặt thích thú: "Ẩn cư? Giống như trong phim kiếm hiệp ấy hả? Ở đâu? Trên núi à?"

"Không... ở trong một môi trường mà ngài sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt nhất." Trợ lý Kim nuốt nước bọt. "Đó là một trường nội trú. Ngài sẽ đóng vai một học sinh bình thường để điều tra kẻ thù."

"Đi học á?" Cửu Thần hét lên, gương mặt méo xệch. "Tôi vừa mới thoát nợ học kỳ xong! Ông định tống tôi vào tù lần nữa à?"

"Không phải đi học bình thường! Ở đó có rất nhiều... đối thủ cần ngài chinh phục. Và quan trọng nhất, ở đó có máy tính cấu hình cao, mạng cáp quang siêu tốc, ngài có thể cày rank cả đêm mà không ai quản." Trợ lý Kim đưa ra "mồi nhử" cuối cùng.

Cửu Thần im lặng suy nghĩ. Cái thân xác hai mươi tám tuổi này thực sự rất lạ lẫm với anh. Anh cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, cao lớn hơn, nhưng bộ não thiếu niên lại thôi thúc anh làm điều gì đó điên rồ. Chơi game cả đêm? Không bị bố quản? Nghe cũng không tệ.

"Được, tôi đi. Nhưng tôi có điều kiện." Cửu Thần hất hàm.

"Ngài cứ nói."

"Thứ nhất, không mặc vest. Tôi ghét cái thứ thắt cổ này." Anh giật phăng chiếc cà vạt đắt tiền trên bàn ném sang một bên. "Thứ hai, tôi muốn có một chiếc mô tô phân khối lớn. Thứ ba, nếu có ai gây sự, tôi được quyền đấm chúng mà không cần xin phép ông."

Trợ lý Kim lau mồ hôi: "Mô tô thì... để sau ạ. Còn việc đấm người... ngài cứ tự nhiên, chúng tôi sẽ lo phần hậu cần."

Sáng hôm sau, chiếc xe đen bóng sang trọng dừng lại trước cổng trường Trung học Nội trú Ánh Dương – ngôi trường dành riêng cho con em giới siêu giàu. Phó Cửu Thần bước xuống xe, mặc bộ đồng phục đã được đặt may riêng cho vừa với khổ người lớn của mình. Chiếc áo sơ mi trắng mở hai cúc trên, để lộ xương quai xanh nam tính, mái tóc được anh cố tình đánh rối thay vì vuốt ngược bóng lộn như thường ngày.

Các nữ sinh đang đi vào cổng trường bỗng đồng loạt đứng hình.

"Oa... ai thế kia? Học sinh mới sao? Nhìn anh ấy... giống người lớn quá!" "Trông phong trần thật sự! Hình như là học sinh lưu ban hả?" "Đẹp trai quá đi mất, nhìn cái khí chất đó kìa!"

Phó Cửu Thần nhếch mép cười, lấy từ trong túi ra một chiếc kẹo mút vị dâu, thong thả bóc vỏ rồi cho vào miệng. Anh gác hai tay sau gáy, hiên ngang bước vào sân trường, mặc kệ hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

"Chào trường mới!" Anh lẩm bẩm. "Đại ca Phó Cửu Thần đã trở lại, các chú chuẩn bị tinh thần đi!"

Trong khi đó, ở văn phòng khoa Ngữ văn, Lê Hạ Chi đang ôm một chồng giáo án lớn, chuẩn bị cho tiết dạy đầu tiên của mình với tư cách là giáo viên thực tập. Cô chỉnh lại cặp kính cận, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. Cô không biết rằng, một cơn bão mang tên "quá khứ" đang tiến thẳng về phía phòng học của cô, sẵn sàng đảo lộn cuộc đời bình yên mà cô hằng mong ước.