Phòng bệnh VIP của bệnh viện quốc tế vốn dĩ yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ chạy, nay bỗng chốc biến thành hiện trường của một vụ "bắt cóc" hy hữu.
"Này ông chú kính cận, tôi đã nói là tôi không biết ông là ai mà! Mau bỏ cái tay khỏi áo tôi ngay!"
Phó Cửu Thần gào lên, gương mặt sắc sảo mang theo vẻ ngông cuồng không chút kiêng nể. Anh đang bị ba bốn y tá vây quanh, còn trợ lý Kim thì đang khổ sở bám chặt lấy thắt lưng anh như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương.
"Phó tổng, xin ngài hãy bình tĩnh! Ngài vừa mới tỉnh lại sau chấn thương sọ não, bác sĩ cần chụp CT lại một lần nữa!" Trợ lý Kim mồ hôi hột chảy ròng ròng, giọng khẩn khoản.
"Phó tổng cái con khỉ! Tôi là Phó Cửu Thần, đại ca của trường Trung học số 1! Các người định dùng trò này để lừa tiền bố tôi à? Ông già nhà tôi tuy nghiêm khắc nhưng không dễ bị lừa đâu!"
Cửu Thần hất mạnh tay, khiến cả đoàn người dạt ra hai bên. Anh hùng hổ bước tới trước tấm gương lớn đặt ở góc phòng. Ban nãy trong lúc mê man anh chưa kịp nhìn kỹ, giờ đây khi đối diện với hình ảnh phản chiếu, anh bỗng đứng hình như bị trúng bùa bất động.
Người trong gương là một người đàn ông tầm hai mươi tám tuổi. Gương mặt tạc tượng với đôi mày kiếm sắc sảo, sóng mũi cao thẳng tắp và bờ môi mỏng mang vẻ lãnh đạm tự nhiên. Thân hình cao lớn, bờ vai rộng vững chãi lấp ló sau lớp áo bệnh nhân bằng lụa mỏng. Đây rõ ràng là hình mẫu lý tưởng của một "tổng tài" bước ra từ tiểu thuyết, nhưng trong mắt Cửu Thần, nó lại là một sự kinh dị tột độ.
"Cái... cái gì thế này?" Cửu Thần lắp bắp, đưa tay sờ lên mặt mình. "Tại sao tôi lại già thế này? Đây là ai? Đứa nào đã phẫu thuật thẩm mỹ cho tôi thành ra thế này hả?"
Anh quay phắt lại, túm lấy cổ áo trợ lý Kim, nhấc bổng người đàn ông tội nghiệp lên khỏi mặt đất bằng một tay. Sức mạnh của cơ thể tuổi hai mươi tám kết hợp với sự hung hăng của tuổi mười bảy tạo nên một áp lực khủng khiếp.
"Nói! Có phải các người tiêm thuốc gì để tôi biến thành ông chú già khú đế này không? Các người giấu thân xác mười bảy tuổi của tôi ở đâu rồi?"
Bác sĩ trưởng khoa lật đật chạy vào, chứng kiến cảnh tượng vị CEO máu lạnh đang tra khảo trợ lý như một tên đầu gấu vườn trường thì suýt chút nữa ngất xỉu. Ông vội vàng ra hiệu cho các y tá chuẩn bị thuốc an thần.
"Ngài Phó... ngài hãy nghe tôi nói." Vị bác sĩ run rẩy giải thích. "Hiện tại là năm 2024. Ngài không còn mười bảy tuổi nữa. Ngài đã là Chủ tịch của tập đoàn Phó Thị được năm năm rồi. Tai nạn xe hơi vừa qua đã khiến ký ức của ngài bị tổn thương, khiến ngài bị 'kẹt' lại ở thời điểm mười một năm trước."
Cửu Thần nới lỏng tay, để trợ lý Kim rơi bịch xuống đất. Anh nhìn quanh phòng, thấy những thiết bị y tế hiện đại, thấy chiếc tivi màn hình phẳng khổng lồ và chiếc điện thoại thông minh đang đặt trên bàn – những thứ mà năm mười bảy tuổi anh chưa từng thấy qua.
"Năm 2024? Tôi đã... hai mươi tám tuổi rồi sao?"
Anh thẫn thờ ngồi xuống giường, đôi mắt tràn đầy vẻ hoang mang. Cảm giác này giống như vừa đi ngủ một giấc dài, tỉnh dậy thấy cả thế giới đã thay đổi, còn bản thân thì trở thành một người lạ trong chính cơ thể mình.
Trợ lý Kim lấy lại nhịp thở, thận trọng bò tới gần: "Ngài Phó, ngài là trụ cột của hàng vạn nhân viên. Nếu thông tin ngài bị... 'ngốc' đi mười một tuổi lọt ra ngoài, cổ phiếu của tập đoàn sẽ bốc hơi sạch sẽ. Đối thủ kinh doanh sẽ nhân cơ hội này mà xâu xé chúng ta."
"Cái tập đoàn đó quan trọng đến thế à?" Cửu Thần hừ lạnh, thói quen gác chân lên bàn bỗng dưng trỗi dậy. Anh ngồi dựa lưng vào thành giường, chân gác chéo đầy ngạo nghễ, nhưng miệng lại hỏi một câu rất trẻ con: "Thế trong mười một năm qua, tôi có người yêu chưa? Tôi đã cưới vợ chưa?"
Trợ lý Kim ngẩn người, lắp bắp: "Dạ... ngài nổi tiếng là 'máy làm việc', xung quanh ngài không có bóng hồng nào cả. Ngài lạnh lùng đến mức phụ nữ nhìn thấy là tự động lùi xa ba mét."
"Hả? Sao tôi lại phế thế?" Cửu Thần đập tay xuống giường, tỏ vẻ thất vọng tràn trề. "Đẹp trai thế này mà vẫn độc thân à? Cái tôi hai mươi tám tuổi chắc chắn là bị hỏng não rồi!"
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng gõ dồn dập. Một đám người mặc vest đen, đeo kính râm đột ngột đẩy cửa bước vào. Đó là những cổ đông và đối tác đang muốn xác thực tình hình sức khỏe của người đứng đầu Phó Thị.
"Phó tổng, nghe nói anh gặp tai nạn, chúng tôi đến thăm..."
Trợ lý Kim hoảng hốt, định ra ngăn cản nhưng không kịp. Cửu Thần nhìn đám người già nua, nghiêm túc trước mặt, bản năng "đại ca học đường" bùng phát. Anh đứng bật dậy, một tay đút túi quần, tay kia chỉ thẳng vào mặt vị cổ đông lớn tuổi nhất:
"Này mấy ông già, ai cho phép các người vào đây mà không gõ cửa? Bộ chỗ này là cái chợ à? Có tin tôi gọi đàn em đến xách tai từng ông ra ngoài không?"
Không gian rơi vào im lặng chết chóc. Các vị cổ đông đứng hình, mắt chữ O miệng chữ A. Vị Phó tổng vốn dĩ ít nói, lịch thiệp và vô cùng thâm trầm, sao hôm nay lại... nói chuyện như một tên giang hồ mới lớn vậy?
Trợ lý Kim phản ứng cực nhanh, anh lao tới chắn trước mặt Cửu Thần, cười trừ: "Ấy, các vị đừng hiểu lầm! Ngài Phó bị va đập mạnh ở đầu nên... tính tình có chút thay đổi do thuốc an thần. Ngài ấy đang thực hiện một phương pháp trị liệu mới để giải tỏa áp lực công việc thôi! Mọi người về cho, về cho!"
Sau khi tống khứ được đám người phiền phức, trợ lý Kim đóng chặt cửa, quay lại nhìn Cửu Thần với ánh mắt cầu xin: "Phó tổng, đại ca của tôi ơi! Ngài không thể cứ thế này được. Ngài phải đóng vai Phó tổng cũ, nếu không chúng ta tiêu đời mất!"
"Đóng cái gì mà đóng? Tôi không biết làm mấy cái trò đó!" Cửu Thần bực bội vò đầu bứt tai. "Bây giờ tôi chỉ muốn ra ngoài, đi ăn một bát phở thật to và chơi vài ván game thôi. Ở đây ngột ngạt chết đi được!"
Trợ lý Kim cắn răng, nảy ra một kế hoạch liều lĩnh: "Được, nếu ngài muốn ra ngoài, tôi sẽ giúp ngài. Nhưng ngài không thể lấy thân phận Phó Cửu Thần được. Tôi sẽ đưa ngài đến một nơi mà ngài có thể sống như tuổi mười bảy của mình, bù đắp lại mười một năm ngài đã 'quên'. Đổi lại, thỉnh thoảng ngài phải phối hợp với tôi để xuất hiện trước ống kính, có được không?"
"Nơi nào mà tốt thế?" Cửu Thần nghi ngờ.
"Trường Trung học Nội trú Ánh Dương. Một ngôi trường dành cho quý tộc, ở đó ngài sẽ là một học sinh 'đặc biệt'. Không ai biết thân phận thật của ngài ngoại trừ ban giám hiệu."
Cửu Thần sáng mắt lên: "Được! Đi thì đi! Dù sao cái thân xác ông chú này cũng cần được vận động một chút. Nhưng tôi nói trước, tôi không học hành gì đâu đấy!"
Trợ lý Kim thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi lo khác. Anh đã liên hệ với ngôi trường đó, và thật tình cờ, người sẽ trực tiếp giám sát "học sinh đặc biệt" này lại chính là Lê Hạ Chi – người vừa nộp đơn thực tập tại đó.
Ký ức mười một năm trước của Phó Cửu Thần dừng lại đúng lúc anh đang là kẻ bắt nạt Lê Hạ Chi ác liệt nhất. Còn hiện tại, quyền sinh sát trong trường lại nằm trong tay "nạn nhân" năm nào.
Cuộc nổi loạn tại bệnh viện cuối cùng cũng kết thúc bằng một bản thỏa thuận ngầm. Phó Cửu Thần không hề biết rằng, bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện này, anh không phải đi đến thiên đường tự do, mà là đi thẳng vào "hang cọp" của cô gái bốn mắt năm xưa.