MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 4: LÊ HẠ CHI - CÔ GIÁO THỰC TẬP GẶP LẠI "CƠN ÁC MỘNG" THỜI THANH XUÂN

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 4: LÊ HẠ CHI - CÔ GIÁO THỰC TẬP GẶP LẠI "CƠN ÁC MỘNG" THỜI THANH XUÂN

1,296 từ · ~7 phút đọc

Trường Trung học Nội trú Ánh Dương vào buổi sáng sớm đẹp như một bức tranh quý tộc. Những dãy hành lang lát đá cẩm thạch, những bụi hoa hồng Anh nở rộ hai bên lối đi và tiếng chuông ngân vang trầm bổng. Nhưng đối với Lê Hạ Chi, vẻ đẹp này không thể xua tan đi sự lo lắng đang bủa vây trong lòng.

Hạ Chi đứng trước gương trong phòng vệ sinh nữ, hít một hơi thật sâu. Cô chỉnh lại cặp kính cận dày cộp, vuốt phẳng tà áo sơ mi trắng đóng thùng gọn gàng trong chiếc chân váy bút chì màu đen trang nhã. Ở tuổi hai mươi ba, cô sở hữu vẻ đẹp thanh tú, dịu dàng nhưng lại có phần quá nghiêm túc, khiến học sinh đặt cho cô biệt danh là "cô giáo ác mộng".

"Lê Hạ Chi, mày làm được mà. Chỉ là một kỳ thực tập thôi!" Cô tự khích lệ mình.

Hạ Chi vốn là một "mọt sách" chính hiệu. Quá khứ thời cấp ba của cô không hề êm đềm, nếu không muốn nói là một chuỗi những ngày đen tối bởi sự bắt nạt của một kẻ cầm đầu ngông cuồng. Chính vì những vết sẹo tâm lý đó, cô quyết tâm trở thành giáo viên để bảo vệ những đứa trẻ yếu thế.

Tiếng loa thông báo của nhà trường vang lên: "Mời cô Lê Hạ Chi đến văn phòng Hiệu trưởng có việc gấp."

Hạ Chi giật mình, vội vàng thu dọn giáo án rồi chạy về phía văn phòng. Khi vừa đẩy cửa bước vào, cô thấy thầy Hiệu trưởng đang cung kính đứng bên cạnh một người đàn ông trung niên trông rất đạo mạo – chính là trợ lý Kim.

"A, cô Lê, cô đến rồi." Thầy Hiệu trưởng cười niềm nở. "Đây là ông Kim, đại diện của tập đoàn Phó Thị. Nhà trường chúng ta vừa nhận được một khoản tài trợ khổng lồ cho quỹ nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, tập đoàn có một yêu cầu nhỏ."

Hạ Chi lễ phép cúi chào: "Dạ, yêu cầu gì ạ?"

Trợ lý Kim nhìn Hạ Chi, ánh mắt lóe lên sự tính toán: "Cô Lê, chúng tôi muốn gửi gắm một 'học sinh đặc biệt' vào lớp cô thực tập. Cậu ấy tên là Phó Cửu Thần. Vì lý do sức khỏe và tâm lý, cậu ấy cần một người giám sát có tính kiên nhẫn và trách nhiệm cao. Chúng tôi đã xem qua hồ sơ của cô, cô là người phù hợp nhất."

Cái tên "Phó Cửu Thần" vang lên như một tia sét đánh ngang tai Hạ Chi. Tim cô thắt lại, ký ức về một cậu thiếu niên cao lớn, hay cười nhạo và xé nát sách vở của cô bỗng chốc ùa về. Nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh: Không thể nào, Phó Cửu Thần đó giờ đã là đại CEO rồi, làm sao có thể là học sinh được? Chắc chỉ là trùng tên thôi.

"Dạ, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức." Hạ Chi gật đầu.

"Tốt lắm. Cậu ấy đang ở phòng chờ bên cạnh, cô có thể dẫn cậu ấy về lớp ngay bây giờ." Trợ lý Kim mỉm cười ẩn ý.

Hạ Chi bước sang phòng bên cạnh. Căn phòng hơi tối vì rèm cửa bị kéo kín. Một dáng người cao lớn đang ngồi gác cả hai chân lên chiếc bàn trà bằng gỗ quý, trên tay cầm một chiếc kẹo mút nửa xanh nửa đỏ. Hắn mặc bộ đồng phục của trường Ánh Dương nhưng lại không thắt cà vạt, cổ áo phanh rộng, mái tóc đen rối bời trông cực kỳ bất cần đời.

Hạ Chi đứng khựng lại ở cửa, giọng nói run run: "Chào... chào em, tôi là Lê Hạ Chi, giáo viên thực tập sẽ phụ trách lớp của em."

Người đàn ông chậm rãi xoay ghế lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt tạc tượng ấy dần hiện rõ. Vẫn là đôi mắt sắc sảo, vẫn là nụ cười nửa miệng ngạo mạn ấy, nhưng là phiên bản trưởng thành, nam tính và quyến rũ đến nghẹt thở.

"Rắc!"

Chiếc kẹo mút trong miệng người đàn ông bị cắn nát. Anh ta bật dậy, sải bước dài tiến về phía Hạ Chi. Do chiều cao chênh lệch, cái bóng của anh ta hoàn toàn bao trùm lấy cô, tạo ra một áp lực vô hình khiến Hạ Chi lùi lại, lưng đập vào cánh cửa gỗ.

Phó Cửu Thần nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt qua cặp kính cận dày. Anh nheo mắt, rồi bỗng nhiên bật cười ha hả, một tay chống lên cửa, cúi sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở mang theo mùi dâu ngọt ngào xen lẫn chút lành lạnh của bạc hà.

"Này con bé bốn mắt!" Cửu Thần thốt lên, giọng điệu hệt như mười một năm trước. "Trái đất tròn thật đấy nhỉ? Sao cậu lại già thế này? Bộ mười một năm qua cậu ăn cơm với bột mỳ à mà mặt mũi trông héo úa thế?"

Hạ Chi đứng hình. Giọng nói này, cách xưng hô này... đích thị là kẻ thù không đội trời chung của cô. Nhưng tại sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại mặc đồng phục học sinh?

"Phó... Phó Cửu Thần? Anh bị điên à? Anh là CEO của Phó Thị cơ mà!" Cô hét lên, cố gắng đẩy lồng ngực vững chãi của anh ra nhưng vô dụng.

Cửu Thần nhướng mày, vẻ mặt đầy thú vị. Anh không trả lời câu hỏi của cô, mà thay vào đó, ánh mắt anh bắt đầu di chuyển từ trên xuống dưới, dừng lại ở một vị trí khiến Hạ Chi đỏ mặt tía tai.

"Mà này..." Cửu Thần tặc lưỡi, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu chọc. "Mười một năm không gặp, hình như... vòng một của cậu lại to lên đáng kể đấy nhỉ? Lúc trước trông phẳng lì như cái tivi đen trắng cơ mà?"

"CHÁT!"

Một cái tát nảy lửa vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Hạ Chi run rẩy vì giận dữ, nước mắt chực trào ra sau lớp kính.

"Anh là đồ khốn nạn! Dù anh có mất trí hay đang đóng kịch thì cũng không được phép xúc phạm tôi!"

Phó Cửu Thần bị tát đến nghiêng mặt sang một bên. Anh đưa tay quẹt nhẹ khóe môi, không những không giận mà còn nhìn cô với ánh mắt rực lửa. Trong ký ức tuổi mười bảy của anh, Lê Hạ Chi là một cô gái nhút nhát chỉ biết khóc. Sự phản kháng mạnh mẽ này khiến anh thấy... cực kỳ phấn khích.

"Ồ, cô giáo thực tập cũng có lửa đấy chứ?" Cửu Thần nhếch mép, bản năng của một "tổng tài" tiềm ẩn trong tiềm thức bỗng chốc khiến ánh mắt anh trở nên thâm trầm hơn trong một giây. "Được thôi, Lê Hạ Chi. Những ngày tháng sắp tới ở trường... chắc chắn sẽ không buồn chán đâu."

Hạ Chi hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị của một giáo viên: "Đi theo tôi về lớp. Và từ giờ trở đi, anh phải gọi tôi là cô giáo Lê!"

"Rõ rồi, 'cô giáo bốn mắt'!" Cửu Thần thản nhiên nhét tay vào túi quần, huýt sáo một tiếng rồi hiên ngang bước đi trước, để lại Hạ Chi đứng đó với trái tim đang đập loạn nhịp vì lo sợ.

Cơn ác mộng lớn nhất thời thanh xuân của cô không những trở lại, mà còn trở lại trong hình hài của một người đàn ông trưởng thành đầy nguy hiểm. Hạ Chi biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, cuộc sống yên bình của cô chính thức chấm dứt.