Trong khi Phó Cửu Thần đang hào hứng với viễn cảnh được trở lại làm "vua học đường" thì tại đại bản doanh của tập đoàn Phó Thị, một bầu không khí u ám đang bao trùm. Trợ lý Kim đứng trước tấm bản đồ chiến lược, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh hiểu rằng, việc một CEO nắm giữ vận mệnh của hàng vạn nhân viên bỗng dưng đòi đi chơi net và gọi giáo viên là "con bé bốn mắt" là một thảm họa truyền thông cấp độ đỏ.
"Chúng ta không thể giấu mãi được, ông Kim ạ. Các cổ đông đang đòi một cuộc họp trực tiếp để xác nhận tình trạng của Phó tổng." – Một vị phó giám đốc trung thành lo lắng lên tiếng.
Trợ lý Kim đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự kiên định: "Vậy thì chúng ta sẽ cho họ thấy những gì họ muốn thấy. Một Phó tổng vẫn đang điều hành từ xa trong khi dưỡng thương. Còn thực chất..."
Anh nhìn sang xấp hồ sơ của trường Ánh Dương. Kế hoạch "Nhập học bí mật" chính thức được kích hoạt. Theo đó, Phó Cửu Thần sẽ được đưa vào trường nội trú Ánh Dương – nơi có hệ thống an ninh bậc nhất và sự bảo mật tuyệt đối cho giới siêu giàu. Dưới thân phận một học sinh lưu ban "đặc biệt", anh sẽ sống tại ký túc xá riêng biệt, nhưng hằng ngày vẫn phải dành ra hai tiếng buổi tối mặc vest để họp online với hội đồng quản trị dưới sự giám sát của Lê Hạ Chi.
Lê Hạ Chi chính là quân bài mấu chốt. Cô vừa là giáo viên, vừa là "người quản thác" hợp pháp do tập đoàn chỉ định.
"Tôi không đồng ý!" – Hạ Chi đập tay xuống bàn văn phòng hiệu trưởng sau khi nghe toàn bộ kế hoạch. "Anh ta là một người đàn ông trưởng thành, lại còn... biến thái! Sao tôi có thể ở gần anh ta 24/7 được?"
Trợ lý Kim thở dài, lấy ra một tờ chi phiếu với con số khiến Hạ Chi phải đứng hình: "Cô Lê, đây không chỉ là thù lao. Đây là chi phí để cô hoàn thành giấc mơ xây dựng thư viện cho trẻ em nghèo mà cô hằng mong ước. Hơn nữa, cô là người duy nhất hiểu rõ tính cách của Cửu Thần năm 17 tuổi. Chỉ có cô mới 'trị' được anh ta mà không làm lộ bí mật này."
Hạ Chi nhìn con số trên chi phiếu, rồi lại nhớ đến gương mặt đáng ghét nhưng đầy vẻ hoang mang của Cửu Thần ở phòng chờ. Cô biết, đằng sau sự ngông cuồng đó là một linh hồn đang lạc lối giữa dòng thời gian. Cuối cùng, cô nghiến răng ký vào bản thỏa thuận bảo mật.
Sáng hôm sau, một chiếc chuyên cơ trực thăng đáp xuống sân thượng tòa nhà Phó Thị để đưa "học sinh" Cửu Thần đến trường. Trợ lý Kim phải vất vả lắm mới ép được anh mặc chiếc áo sơ mi đồng phục thay vì cái áo phông in hình ban nhạc rock rách rưới mà anh đòi mua trên mạng.
"Này ông chú, đi học thôi mà, có cần làm lố thế này không?" – Cửu Thần vừa nhai kẹo cao su vừa phàn nàn.
"Đây là để đảm bảo kẻ thù không biết ngài đang ở đâu." – Trợ lý Kim nhắc nhở lần thứ n.
Chiếc limousine đen bóng dừng lại trước cổng trường Ánh Dương. Cửu Thần bước xuống, cảm nhận làn gió thanh xuân lướt qua mặt. Anh nhìn thấy Hạ Chi đang đứng đợi ở sảnh chính với vẻ mặt như sắp đi đưa tang.
"Chào cô giáo bốn mắt! Nhớ tôi không?" – Cửu Thần tiến tới, định giơ tay xoa đầu Hạ Chi theo thói quen bắt nạt ngày xưa nhưng bị cô né tránh đầy dứt khoát.
"Ở trường, anh phải gọi tôi là cô Lê. Và tuyệt đối không được tiết lộ chúng ta có quen biết trước." – Hạ Chi nói khẽ qua kẽ răng.
Cửu Thần nhếch mép, ghé sát tai cô thì thầm: "Tôi biết mà, đây là 'mối tình vụng trộm' giữa giáo viên và học sinh lưu ban đúng không? Ngầu đấy!"
Hạ Chi tức đến đỏ mặt, nhưng cô không kịp phản bác vì lúc này, đám học sinh trong trường đã bắt đầu tụ tập lại. Sự xuất hiện của một người đàn ông trưởng thành, mang khí chất áp đảo trong bộ đồng phục học sinh đã tạo nên một cơn địa chấn nhỏ.
Phó Cửu Thần không hề sợ hãi. Ngược lại, anh đút tay vào túi quần, ánh mắt sắc lẹm của một CEO vô tình quét qua đám đông khiến những kẻ định xì xào phải im bặt. Bản năng "vua" trong máu anh dù ở tuổi nào cũng không thể che giấu.
"Phòng của tôi ở đâu?" – Anh quay sang hỏi Hạ Chi, tông giọng trầm thấp khiến mấy nữ sinh đứng gần đó đỏ mặt.
"Đi theo tôi." – Hạ Chi lạnh lùng bước đi.
Kế hoạch nhập học đã thành công bước đầu, nhưng cả hai đều không biết rằng, ở một góc tối của sân trường, một nam sinh lớp 12 – con trai của một cổ đông đang muốn lật đổ Phó Thị – đã âm thầm chụp lại ảnh của Cửu Thần và gửi đi với dòng tin nhắn: "Hắn ta thực sự ở đây, nhưng trông rất lạ."
Sóng gió đã bắt đầu nổi lên ngay từ những bước chân đầu tiên của vị CEO "trẻ trâu" vào cánh cổng trường học. Một cuộc chiến không chỉ trên thương trường mà còn trên giảng đường chính thức bắt đầu.