MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 6: NGÀY ĐẦU ĐI HỌC: BỘ ĐỒNG PHỤC QUÁ KHỔ VÀ CHIẾC SIÊU XE DỪNG TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 6: NGÀY ĐẦU ĐI HỌC: BỘ ĐỒNG PHỤC QUÁ KHỔ VÀ CHIẾC SIÊU XE DỪNG TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG

1,271 từ · ~7 phút đọc

Ánh bình minh dát vàng lên những tòa nhà cổ kính của trường Trung học Nội trú Ánh Dương. Đây là nơi hội tụ của những đại thiếu gia, tiểu thư kiêu kỳ, nơi mà học sinh đi học bằng xe sang là chuyện thường tình. Thế nhưng, sáng nay, một cảnh tượng đã khiến toàn bộ sự chú ý của ngôi trường phải lệch nhịp.

Một chiếc Rolls-Royce đen bóng, chiếc xe vốn chỉ xuất hiện trong những buổi tiệc trà của giới thượng lưu hoặc các cuộc họp cổ đông nghìn tỷ, lầm lũi tiến vào cổng trường. Tài xế đeo găng tay trắng bước xuống, cung kính mở cửa sau.

Từ trong xe, một đôi giày da đen bóng lộn bước ra. Nhưng thay vì một quý ông lịch lãm trong bộ suit ba mảnh, bước ra lại là một "nam sinh" vô cùng kỳ lạ.

Phó Cửu Thần đứng thẳng người, vươn vai một cái thật dài khiến những thớ cơ bắp cuồn cuộn bên dưới lớp áo sơ mi trắng khẽ gồng lên. Bộ đồng phục của trường Ánh Dương vốn thiết kế theo phom dáng thư sinh, mảnh khảnh, nhưng khi khoác lên người anh – một người đàn ông hai mươi tám tuổi đang ở độ sung sức nhất – nó trở nên căng chật đến mức nghẹt thở.

Chiếc áo sơ mi trắng được đặt may riêng cỡ lớn nhất vẫn không thể giấu đi khuôn ngực rộng và bờ vai vững chãi. Thay vì thắt cà vạt chỉnh tề, Cửu Thần tháo lỏng ba chiếc cúc áo đầu, để lộ xương quai xanh nam tính và khí chất ngông cuồng không sao giấu nổi. Anh đeo một bên ba lô hững hờ, miệng ngậm một chiếc kẹo mút, đôi mắt sắc lẹm lười biếng quét qua đám đông đang xì xào.

"Này ông chú Kim..." Cửu Thần nói bằng giọng trầm thấp nhưng âm lượng vừa đủ để những người đứng gần đó nghe thấy. "Mấy đứa nhóc này nhìn tôi dữ vậy? Bộ tụi nó chưa thấy đại ca bao giờ à?"

Trợ lý Kim đứng bên cạnh, hãi hùng vội che miệng anh lại: "Ngài Phó... à Cửu Thần đại ca, xin ngài bớt lời lại! Ngài là học sinh lưu ban 'đặc biệt', hãy giữ hình tượng một chút!"

Phía xa, Lê Hạ Chi đang đứng đón học sinh mới với gương mặt tái mét. Cô đã cầu nguyện rằng Cửu Thần sẽ xuất hiện một cách khiêm tốn nhất có thể, nhưng nhìn chiếc siêu xe và khí chất "ta đây là trung tâm vũ trụ" của anh, cô biết đời mình xong rồi.

"Học sinh mới kìa! Nhìn anh ấy... sao già dặn và ngầu quá vậy?" "Nghe nói là con ông cháu cha cực lớn, bị lưu ban mười năm mới chịu đi học lại đấy!" "Nhìn cái cơ bắp đó kìa, chắc anh ấy đấm một phát là chết cả đám bắt nạt lớp mình quá!"

Tiếng xì xào mỗi lúc một lớn. Cửu Thần không những không thấy phiền mà còn nhếch mép cười, bản tính thích thể hiện của tuổi mười bảy trỗi dậy mãnh liệt. Anh thong thả bước về phía Hạ Chi, bỏ mặc trợ lý Kim đang khổ sở ra hiệu phía sau.

Dừng lại trước mặt Hạ Chi, Cửu Thần cúi xuống, ghé sát mặt mình vào mặt cô. Khoảng cách gần đến mức Hạ Chi có thể nhìn thấy cả những sợi lông mi dài của anh và ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương đắt tiền hòa quyện với vị dâu ngọt ngào của chiếc kẹo mút.

"Chào cô giáo bốn mắt!" Cửu Thần cười toe toét, cố tình nhấn mạnh hai chữ 'bốn mắt' khiến Hạ Chi nổi da gà. "Hôm nay cô mặc cái váy này nhìn... ra dáng người lớn đấy. Nhưng mà cái kính này dày quá, để tôi gỡ ra cho nhìn cho rõ nhé?"

"Phó... Phó Cửu Thần! Anh im miệng ngay cho tôi!" Hạ Chi nghiến răng, giật phắt tập hồ sơ trên tay để che đi gương mặt đang đỏ bừng của mình. "Mời học sinh Phó đi theo tôi vào nhận lớp. Đừng có đứng đây làm tắc nghẽn giao thông nữa!"

Cô quay ngoắt đi, bước chân dồn dập như đang chạy trốn. Cửu Thần thản nhiên đút tay vào túi quần, huýt sáo một tiếng rồi rảo bước theo sau. Mỗi bước chân của anh trên hành lang đá cẩm thạch đều toát ra sự đàn áp tự nhiên. Khi bước ngang qua một nhóm nam sinh đang đứng tụ tập, anh chỉ cần liếc mắt một cái lười biếng, cả đám học sinh vốn ngổ ngáo bỗng tự động dạt ra hai bên nhường đường như gặp phải một vị đại vương thực thụ.

Vào đến lớp 12A1 – lớp chọn của trường, không khí bỗng chốc đóng băng khi Hạ Chi dẫn Cửu Thần vào.

"Cả lớp trật tự. Hôm nay chúng ta có một bạn học mới..." Hạ Chi chưa kịp nói hết câu, Cửu Thần đã tự tiện bước thẳng tới bàn giáo viên.

Anh cầm viên phấn, viết rẹt rẹt ba chữ "PHÓ CỬU THẦN" to tướng lên bảng đen. Xong xuôi, anh quăng viên phấn lên không trung, bắt lấy một cách điệu nghệ rồi quay xuống nhìn cả lớp bằng ánh mắt của kẻ săn mồi.

"Chào các chú em và các cô em." Cửu Thần chống hai tay lên bàn, gằn giọng. "Tên tôi là Phó Cửu Thần. Từ hôm nay, chỗ nào là của tôi thì nó là của tôi. Đứa nào có ý kiến thì cứ lên sân thượng tìm tôi sau giờ học. Còn bây giờ..."

Anh đưa mắt nhìn xuống cuối lớp, nơi có một nam sinh trông khá bặm trợn đang ngồi chiếm một mình một bàn lớn. Cửu Thần thẳng tiến về phía đó, gõ tay xuống mặt bàn:

"Cái bàn này nhìn hợp phong thủy với tôi đấy. Chú em... dịch ra chỗ khác cho đại ca ngồi được không?"

Nam sinh kia vốn là đại ca của khối 12, mặt mày tím tái vì bị xúc phạm trước mặt bạn bè: "Mày là thằng nào mà dám..."

Chưa kịp nói hết câu, Cửu Thần đã cúi xuống, một tay túm lấy cổ áo hắn ta, một tay đè lên vai. Ánh mắt anh đột ngột thay đổi – không còn là sự tinh nghịch của tuổi mười bảy, mà là sự lạnh lùng chết chóc của một vị CEO từng thâu tóm hàng trăm doanh nghiệp. Khí chất "đàn áp" tuyệt đối ấy khiến nam sinh kia rùng mình, hai chân bủn rủn.

"Tôi nói lại lần nữa. Chú em thích tự đi, hay để tôi ném đi?"

Dưới áp lực khủng khiếp của một người đàn ông trưởng thành, tên "đại ca học đường" chỉ biết lầm lũi ôm cặp sách chạy xuống bàn dưới trong sự ngỡ ngàng của cả lớp.

Cửu Thần thản nhiên ngồi xuống, gác hai chân lên bàn, ngả người ra sau ghế một cách thoải mái nhất. Anh quay sang nhìn Hạ Chi đang đứng đờ đẫn trên bục giảng, nở một nụ cười rạng rỡ:

"Cô giáo, tôi ổn định chỗ ngồi xong rồi. Cô bắt đầu giảng bài đi, tôi đang nghe đây!"

Hạ Chi ôm trán, cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Ngày đầu tiên đi học của vị Tổng tài này không chỉ dừng lại ở một siêu xe, mà là một màn "đảo chính" quyền lực ngay tại lớp học. Cô biết rằng, mười chương tiếp theo của cuộc đời mình chắc chắn sẽ là một chuỗi ngày sóng gió không yên.