Sau màn chiếm bàn bá đạo ở cuối lớp, Phó Cửu Thần dường như đã chính thức thiết lập vương quyền của mình tại lớp 12A1. Cả căn phòng rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đầy gượng ép. Các nam sinh liếc nhìn anh với vẻ kiêng dè, trong khi các nữ sinh lại không thể ngăn mình lén lút đưa mắt về phía "ông chú" có gương mặt cực phẩm nhưng phong thái lại trẻ trâu vô đối này.
Lê Hạ Chi đứng trên bục giảng, tay cầm viên phấn run run. Cô cảm nhận được tầm mắt của Cửu Thần đang khóa chặt lên người mình. Không phải cái nhìn lạnh lùng, sắc lẹm của vị CEO quyền lực mà cô thấy trên tivi, mà là cái nhìn tinh quái, cợt nhả của tên đại ca trường học mười một năm trước.
"E hèm..." Hạ Chi cố gắng lấy lại giọng điệu nghiêm khắc của một giáo viên. "Cả lớp mở sách ra. Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về các biện pháp tu từ trong tác phẩm..."
"Này cô giáo bốn mắt!"
Một giọng trầm thấp, vang dội cắt ngang lời cô. Phó Cửu Thần vẫn giữ nguyên tư thế gác chân lên bàn, tay xoay xoay cây bút bi đắt tiền (thứ mà anh vừa "mượn tạm" của người bạn tội nghiệp bên cạnh).
Hạ Chi hít một hơi thật sâu, nghiến răng nhắc nhở: "Em Phó, đây là giờ học. Và tôi đã nói rồi, hãy gọi tôi là cô Lê."
Cửu Thần bĩu môi, nhả chiếc kẹo mút ra, thong thả nói: "Cô Lê cái gì mà cô Lê? Cậu có thay bộ đồ này, trang điểm đậm lên hay đeo cái kính dày như đít chai kia thì vẫn là con bé bốn mắt hay khóc nhè ngày xưa thôi. Mà này, sao cậu già nhanh thế? Có phải do mười một năm qua cậu nhớ tôi quá nên tâm tàn ý lạnh, nhan sắc phai tàn không?"
Cả lớp ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc. Những lời này giống như một quả bom dội xuống phòng học. Giáo viên thực tập và học sinh mới có "gian tình" từ mười một năm trước?
Hạ Chi thấy trời đất như quay cuồng. Cô bước nhanh xuống chỗ Cửu Thần, đập mạnh cuốn giáo án xuống mặt bàn anh, tạo ra một tiếng "chát" khô khốc.
"Phó Cửu Thần! Em có thôi đi không?" Cô nói khẽ, chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Anh đang làm cái quái gì vậy? Trợ lý Kim bảo anh đến đây để giữ bí mật, không phải để làm loạn!"
Cửu Thần nhướng mày, hơi rướn người về phía trước. Khí chất của thân xác tuổi 28 đột ngột bao phủ lấy cô, khiến Hạ Chi vô thức lùi lại một bước.
"Bí mật là việc của ông ta. Còn trêu cậu là việc của tôi." Anh cười hì hì, rồi đột ngột đứng bật dậy. Với chiều cao gần một mét chín, anh hoàn toàn áp đảo Hạ Chi. "Mà nói thật nhé, vòng một của cậu... chắc chắn là có 'tiến hóa' thật. Ngày xưa tôi cứ tưởng cậu là đàn ông giả danh cơ."
"PHÓ... CỬU... THẦN!"
Tiếng hét của Hạ Chi vang vọng khắp hành lang. Cô giáo thực tập vốn nổi tiếng là "ác mộng" lạnh lùng nay lại bị một học sinh trêu đến mức mặt đỏ tía tai, tóc tai cũng hơi rối loạn.
Cửu Thần thấy cô giận thật thì lại càng khoái chí. Anh thong thả đút tay vào túi quần, nhìn quanh lớp một vòng rồi tuyên bố xanh rờn:
"Cả lớp nghe rõ đây! Con bé... à không, cô giáo này là người của tôi. Thằng nào dám bắt nạt cô ấy, hay dám nhìn cô ấy quá ba giây mà không được tôi cho phép, thì cứ chuẩn bị sẵn tiền mua bảo hiểm y tế đi nhé."
Nói xong, anh quay sang nháy mắt với Hạ Chi một cái đầy tình tứ (theo ý anh là ngầu, còn trong mắt cô là vô cùng đáng đấm).
"Cửu Thần! Em đi ra ngoài hành lang đứng cho tôi! Ngay lập tức!" Hạ Chi chỉ tay ra cửa, người run cầm cập.
"Ồ, phạt đứng à? Được thôi, chiều lòng người đẹp."
Cửu Thần thản nhiên bước ra khỏi chỗ ngồi. Khi đi ngang qua Hạ Chi, anh còn cố tình làm rơi một mảnh giấy vào tay cô. Hạ Chi sững người, mở mảnh giấy ra, bên trên là dòng chữ rồng bay phượng múa: "Cậu không thay đổi chút nào, vẫn dễ xù lông như vậy. Tan học đợi tôi ở net quán cũ nhé, 'cô giáo'."
Nhìn bóng dáng cao lớn, ngang tàng của anh bước ra ngoài đứng dựa lưng vào tường hành lang, Hạ Chi vừa giận vừa thấy một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh thực sự đã quên hết mười một năm qua. Anh không nhớ mình đã từng là một CEO cô độc, lạnh lùng thế nào. Anh chỉ đơn giản là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi, mang theo cả sự ngây ngô và ngang ngược nhất của tuổi trẻ để đột kích vào thế giới bình lặng của cô một lần nữa.
Nhưng Hạ Chi không biết rằng, ở phía ngoài hành lang, khi vừa khuất tầm mắt cô, đôi mắt của Phó Cửu Thần bỗng thoáng qua một tia trầm mặc. Anh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá hàng tỷ đồng trên cổ tay mình – một thói quen vô thức của Phó tổng 28 tuổi. Anh cảm nhận được một sự mâu thuẫn đau đớn trong đầu: Một bên là sự hưng phấn của thiếu niên, một bên là cảm giác gánh nặng nghìn tỷ đang đè lên vai mà anh không tài nào hiểu nổi.
Bên trong lớp, Hạ Chi hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại nhịp tim để tiếp tục bài giảng. Nhưng giọng nói trầm thấp "Chào cô giáo bốn mắt" cứ như một loại virus, len lỏi vào từng dây thần kinh của cô, khiến trang giáo án trước mặt bỗng trở nên nhòe đi.
Buổi học hôm đó, cả trường Ánh Dương đều biết một chuyện: Có một "ông chú" lưu ban vừa nhập học đã dám công khai "đánh dấu chủ quyền" với cô giáo thực tập xinh đẹp nhất trường.